Vietnamese | English

Hư Vân Hòa Thượng Họa Truyện

                                 #49. Qua Sông Hoàng Hà Gặp Tuyết

Qua ngày mồng hai, ngài qua sông Hoàng Hà. Vừa qua đến bờ thì trời tối đen, không có chỗ trú ngụ qua đêm. Ngài phải ngồi kiết già trong túp lều tranh bên bờ sông. Suốt đêm tĩnh mịch, ngài lạnh run ngồi chờ sáng. Khi trời hừng sáng, ngài thấy khắp nơi tuyết trắng xóa biến thành thế giới bằng bạc lấp lánh trải rộng khắp nơi. Tuyết ngập sâu cả thước (thước cổ, khoảng 1/3m), không còn nhận ra phương hướng. Biết không còn cách nào để đi được, ngài bèn tọa thiền niệm Phật.

Kệ tán của Hoà Thượng Tuyên Hoá: 

 

Hoàng Hà bạch tuyết thảo mao bằng, 

Phu tọa quán tâm hàn lãnh xâm. 

Thụy tuyết phiêu phiêu ngân thế giới,

Tuy nhiên hữu ngã khước vô nhân.

Nghĩa là:

 

Hoàng Hà tuyết trắng trú lều tranh, 

Thiền tọa quán tâm lạnh thấm mình.

Lất phất tuyết rơi trời bạc phủ,

Có ta mà tựa chẳng người quanh. 

Trở về trang nhà | Về đầu trang