Vietnamese | English

Hư Vân Hòa Thượng Họa Truyện  

#50. Đói Lạnh Gặp Văn Cát                             


Lều tranh không có liếp che, trong ngoài trống trải. Ngài nằm co ro một góc, tuyết bay đầy trời. Vừa đói, vừa rét, chỉ còn hơi thở nhưng chánh niệm chẳng rời. Được ba ngày thì lâm vào tình trạng hôn mê. Quá trưa ngày mồng 6 tuyết mới tạnh, có chút bóng mặt trời, song Ngài không dậy được vì đã nhiễm bệnh. Ngày mồng 7, có một người hành khất tới, hỏi han chuyện trò, nhưng Ngài không nói năng được. Người đó nấu cháo kê vàng cho Ngài ăn. 

Hòa Thượng Tuyên Hóa có kệ rằng: 

Phô địa cái thiên tuyết vi chiên, 

Lão nhân độc ngọa phi cô hàn.

Tri âm cái giả lai ủy vấn,

Tuyết trung tống đốn hoàng mễ xan. 


Nghĩa là:

Màn trời, chiếu đất, tuyết thay chăn,

Lão nhân nằm lả chẳng khổ sầu.

Hành khất tri âm đến hỏi chuyện,

Giữa tuyết nâng đút cháo kê vàng.

Trở về trang nhà | Về đầu trang