Thư Chân Hành Giả

 

(tiếp theo)

 

Các Người Nghĩ Các Người Đang Ở Đâu, Ở Thánh Địa Mecca Chăng ?  

 

Tám giờ sáng, ngày 18 tháng 5 năm 1977.

 

Sư Phụ từ giám,

Chúng con rất tri ơn thời tiết tuyệt diệu mà các vị rồng mang lại cho thành phố Los Angeles . Thời tiết không quá nóng mà cũng không quá lạnh.

Tuy thân rất mệt nhưng tâm chúng con lại an lạc. Mỗi khớp xương, bắp thịt và tứ chi đều nói lên cái "pháp đau nhức (pain-dharma)" của riêng nó, nhưng sự đau đớn này sẽ từ từ biến mất khi việc lễ bái tiến triển và thân thể quen dần với công việc. Mỗi tối, chúng con cảm thấy buồn ngủ ngay sau khi tụng chú Lăng-Nghiêm, hoàn toàn mệt đừ; nhưng sáng hôm sau, thức dậy lúc 4 giờ sáng, chúng con lại cảm thấy năng-lực hồi phục và sẵn sàng tiếp tục lễ bái. Mỗi ngày, chúng con tăng thời gian lễ bái lên dần dần: hôm qua chúng con lễ bái suốt sáu tiếng bốn mươi lăm phút. Vấn đề nan giải khi ở trong thành phố là việc tìm một chỗ đậu cho cái đạo-tràng Bồ-đề mạn-đà-la của chúng con, tức là chiếc xe van này, rồi đi bộ trở lại chỗ lễ bái. Công việc này thật đã làm mất hết khoảng thì giờ để nghỉ ngơi.

Dầu thân mệt mỏi, nhưng nhờ vậy mà tâm lại được chuyên nhất. Ðó chỉ là chuyện nhỏ nhặt và chúng con cảm thấy thích thú khi được lễ lạy.

Hôm qua, chúng con thọ nhận thức ăn cúng dường của các Phật-tử vùng Los Angeles, và mỗi lần thọ nhận là một kinh nghiệm khiêm nhường. Riêng bản thân chúng con thì không có công đức gì cả. Chúng con nhờ vay mượn phước đức của Sư Phụ mà nhận được sự đối đãi tử tế này. Thực sự, nếu không có lòng tín ngưỡng Sư-Phụ của những người cư sĩ ấy, thì cuộc hành trình này sẽ không thể nào thực hiện được. Rất có thể chúng con đã bị đói khát, hoặc bị cướp bóc và đánh đập mỗi tối những khi ngừng lại để nghỉ ngơi.

Hồi quang phản chiếu như thế này mới thấy rõ trách nhiệm của người xuất gia trong mọi thời khắc--học làm cách nào để cư xử với người cư-sĩ, với những người xuất gia khác, với người Mỹ và với tất cả mọi người cho đúng đắn. Ðây là thời điểm dành cho chúng con tự học làm thế nào để đại diện cho Phật-giáo, nhận lãnh trách nhiệm đối với giáo-pháp mà chúng con đã thọ học và thực hành cho đúng.

Chánh hạnh là việc rất khó, cũng khó như lễ bái; và chúng con sung sướng được có dịp học hỏi.

 

******

 

Sáu giờ sáng.

Sư-Phụ từ giám,

Vì có một nam cư sĩ sắp trở về Kim-Sơn Tự nên đây là thư viết vội.

Tiến trình của chúng con rất chậm chạp - khoảng mười dãy phố mỗi ngày. Hiện giờ chúng con đang ở tại trung tâm thành phố Los Angeles; và mặc dầu nơi này có những tòa nhà to lớn với các lề đường rộng rãi, nhưng chúng con nhận thấy nó còn đáng gờm hơn cả khu Lincoln Heights hay phố Tàu nữa. Những cư dân giàu có ở đây(1) không muốn chúng con trên các vỉa hè của họ, và trên mặt đều phảng phất vẻ ghét bỏ không tình người khi trông thấy hai người xuất gia sám hối dưới chân họ. Một bà khoảng bốn mươi ngoài, ăn mặc lịch sự, đứng cách đầu chúng con mấy inches, dậm chân chỉ chỏ và nghiến răng nói: "Các người nghĩ các người đang ở đâu, ở Thánh địa Mecca chăng ? Hành động ấy thật đáng ghét tại xứ Hợp Chủng Quốc này!" Thầy Hằng-Triều thường không nói chuyện với những người không thành tâm hỏi han, nhưng câu trả lời mà Thầy dành cho bà này hẳn sẽ là: "Vâng, bà nói đúng. Và đó chính là vấn đề. Ðất nước này vẫn còn rắc rối cho đến khi nào việc lễ lạy này không đáng ghét nữa!"

Ngủ đêm ở thành phố này thật rất hồi hộp. Chúng con cố tìm một chỗ gần nơi lễ bái để đậu xe van, nhưng tối qua một tên trộm khác thò tay qua cánh cửa bỏ ngõ. Hắn lẳng lặng bỏ đi khi chúng con đóng cửa xe lại. Chúng con thức giấc đúng giờ và chuẩn bị buổi công-phu khuya, nhưng vẫn còn cảm giác bất an. Thầy Hằng-Triều kể là tối qua con có thức dậy và bắt đầu nói sảng trong cơn mê về việc "đợi vị hộ-pháp ngay bên góc phố cạnh nhà băng." Thầy ấy nói rằng con nói bằng tiếng Hoa khoảng ba phút trước khi ngủ thiếp đi. Con nói huyên thuyên trong khi vẫn say ngủ.

Khẩu vị của chúng con giảm dần. Chúng con ăn ít lại và lạy nhiều hơn. Nhịp độ của chúng con vẫn còn chậm chạp - như tốc độ thỉnh Pháp tại Kim-Sơn Tự. Phương pháp tu hành này quả thật rất tuyệt diệu.

Ðệ tử Hằng Thật và Hằng Triều

Kính cẩn đảnh lễ.

 

*******

 

Chú thích:

(1) Ða số là người Mỹ da trắng.

(Còn tiếp)                                    



Trở về trang nhà