Vietnamese | English

Hư Vân Hòa Thượng Họa Truyện  

#51. Từ Ngũ Đài Trở Về Trường An                             

Ngài [Hư Vân] ăn cháo xong, trong người ấm áp trở lại. Người hành khất hỏi: “Thầy từ đâu đến?” Ngài đáp: “Từ Nam Hải.” 
Hỏi: “Thầy đi đâu?” Đáp: “Triều bái núi Ngũ Đài.” 
Ngài hỏi danh tánh thì người hành khất trả lời: “Tôi họ Văn, tên Cát.” 
Ngài hỏi: “Đi về đâu?” 
Đáp: “Từ Ngũ Đài trở về Trường An.” 
Ngài hỏi: “Đã ở Ngũ Đài thế có quen biết ai trong các chùa tại đó chăng?” 
Người hành khất mỉm cười đáp: “Mọi người ở đó đều biết tôi—gã Văn Cát khốn khổ.”


Kệ tán của Hòa Thượng Tuyên Hóa:

Thọ khổ liễu khổ, tử phục sanh,
Hưởng phúc tiêu phúc, phú hựu bần.
Văn Thù Bồ-tát Diệu Cát chí,
Cứu khổ cứu nạn cứu si mê.  Nghĩa là:
Chịu khổ hết khổ, chết lại sống,
Hưởng phước hết phước, giàu thành nghèo.
Bồ-tát Văn Thù—“Diệu Cát” đến[1],
Cứu người hoạn nạn thoát lầm mê.


[1].  Văn Thù, tức Văn Thù Sư Lợi, là tiếng Phạn; dịch là Diệu Cát, Diệu Cát Tường (kiết tường mầu nhiệm) hay Diệu Đức. Nên “Diệu Cát chí” là “sự chơi chữ (pun)”, hàm ý là đem đến sự may mắn, sự kiết tường không thể nghĩ bàn (nhiệm mầu, vi diệu).

Trở về trang nhà | Về đầu trang