Thư Chân Hành Giả

Những lá thư hai thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California   

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003)  

(tiếp theo)

 

Quá nhiều sân hận trên thế giới

Chủ nhật, ngày 29 tháng 5 năm 1977.

 

Xin Sư Phụ đừng lo lắng cho chúng con, thầy Hằng Triều và con đều mạnh khỏe cả. Chúng con đạt được một nhịp độ đều đặn và mỗi ngày lạy khoảng năm tiếng rưỡi tới sáu tiếng đồng hồ. Chúng con bắt đầu lạy lúc bảy giờ sáng, đến mười giờ rưỡi thì nghỉ một tiếng để viết thư và sửa chữa đồ đạc mang theo hay ngồi thiền, rồi lại khởi hành lúc một giờ trưa và lạy cho đến sáu giờ chiều, cứ sau mỗi tiếng đồng hồ thì có hai mươi phút nghỉ ngơi tịch tĩnh. Ðến sáu giờ chiều, chúng con tìm chỗ đậu xe qua đêm, tắm rửa, ngồi thiền và chuẩn bị tụng Kinh tối. Chúng con nghe Kinh Hoa Nghiêm mỗi đêm, con đọc và dịch từ chương Một - vì chưa có máy thâu băng nên chúng con chưa thể nghe băng của Sư Phụ giảng được - và sau đó chúng con tụng bốn mươi chín biến (phần Tâm Chú của) Chú Lăng Nghiêm, rồi nghỉ ngơi, mệt nhừ như những đứa bé nô đùa ngoài sân cả ngày. Con quên nói thêm là chúng con dậy lúc bốn giờ sáng, làm lễ công phu khuya, tập thể dục, và chuẩn bị khởi hành vào khoảng bảy giờ sáng. Khi để thành phố lại đằng sau, chúng con có thể tăng thêm giờ lễ lạy mỗi ngày.

 

Thể xác chúng con đã từ từ thích nghi với công việc. Mỗi tối đều mệt nhừ và mỗi sáng đều sẵn sàng để đi tiếp. Chúng con đã tháo găng tay từ tuần trước vì cảm thấy mang như thế là không thành tâm lắm. Các vỉa hè này khá nhẵn nên chúng con sẽ không cần găng tay cho tới khi nào gặp phải những mảnh thủy tinh và đá sỏi trên ven đường. Chúng con cũng gỡ kính râm ra vì người ta cứ ngỡ chúng con là bọn cướp phi cơ (không tặc). Do lạy quá nhiều nên đầu gối bên trái của con bị bầm sâu, nhức nhối, thế nên con bắt đầu dùng miếng độn bảo vệ đầu gối cho đỡ đau mấy hôm nay. Nhờ có miếng độn, con mới có thể lạy được cả ngày - hôm qua chúng con lạy được sáu tiếng hai mươi phút. Khi vết bầm lành thì con sẽ lấy miếng vải độn ra. Thầy Hằng Triều vẫn đội mũ để che những vết đốt xuất gia trên đầu, chúng sẽ lành nội trong một tuần. Chúng con dứt tuyệt mọi lời nói vô ích - phải bít kín lỗ thủng ấy.

 

Cả hai chúng con thật trông mong chuyến viếng thăm Los Angeles của Sư Phụ vào tuần tới. Chúng con khao khát được nghe chuyển Chánh Pháp Luân như trẻ con mong chờ cha mẹ. Tâm trí chúng con luôn hướng về Sư Phụ cùng Hội Hoa Nghiêm như đàn ong hướng về mật.

 

Chúng con đã lạy qua khu Beverly Hills và nay đang ở gần trường Ðại học U.C.L.A. tại Westwood. Cuối tuần tới có lẽ chúng con sẽ ra khỏi Santa Monica và đến Xa lộ số 1, sẵn sàng để đổi xe van lấy xe đẩy và bắt đầu lộ trình dài về hướng bắc đến Vạn Phật Thành. Mỗi lần nghĩ tới Vạn Phật Thành, con lại mường tượng đến một ngọn đuốc sáng rực trong đêm tối. Viễn cảnh của Sư Phụ về một thành phố Phật giáo đặt trên nền tảng của đạo lý chân và thiện là thứ lương dược tốt nhất cho tất cả chúng sanh. Ðôi khi, trong lúc lạy ngang qua Los Angeles , con thấy xúc cảm đến rơi lệ - những giọt lệ sung sướng về triển vọng và thiện hảo dành cho phương Tây. Chúng ta có thể thay đổi đời mình và quay đầu hướng thiện; và giờ đây, chúng ta có được một con đường để đi, và con đường ấy sẽ mang chúng ta cùng cha mẹ, bạn bè già trẻ của chúng ta trở về một nơi thanh tịnh, quang minh, quân bình, hòa hợp. Con không quan tâm cho dù đoạn đường từ Los Angeles đến Vạn Phật Thành là 70.000 dặm thay vì 700 dặm. Con vẫn cảm thấy đi và lạy từng bước trên đường Ðạo là niềm tin thiêng liêng của mình.

 

Ðệ tử Hằng Thật kính cẩn đảnh lễ.