Kinh Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát

          Quảng Ðại Viên Mãn Vô Ngại Ðại Bi Tâm Ðà La Ni

 Đời Ðường, Tây Thiên Trúc, Sa Môn Già Phạm Ðạt Ma dịch

Hòa Thượng Tuyên Hóa giảng thuật tại Phật Giáo Giảng Đường, San Francisco, Hoa Kỳ, năm 1969  

(tiếp theo)

 

“ĐƯƠNG TRI KỲ NHÂN THỊ THƯỜNG TRỤ TẠNG, TAM TAI ÁC KIẾP BẤT NĂNG HOẠI CỐ.”

“Nên biết người ấy chính là tạng Thường Trụ, vì tam tai ác kiếp không thể hủy hoại được.”

 

GIẢNG:

“Nên biết người ấy chính là tạng Thường Trụ.” Quý vị nên biết rằng người thường xuyên trì tụng Chú Đại Bi chính là Thường Trụ Tạng, bởi “vì tam tai ác kiếp không thể hủy hoại được.”

 

“Tam tai” là gì? Chẳng phải hôm qua tôi đã giảng rồi sao? Đó chính là ba thứ tai ương: thủy tai (nạn nước), hỏa tai (nạn lửa) và phong tai (nạn gió):

 

“Thủy yểm Sơ thiền, hỏa thiêu Nhị thiền, phong quát Tam thiền.”

(Nước ngập Sơ thiền, lửa đốt Nhị thiền, gió quét Tam thiền.)

 

Hiện tại tuy nói rằng trên thế giới cũng có nạn lũ lụt, hỏa hoạn và gió bão xảy ra, song đó chỉ là những trận nhỏ so với đại tam tai. Lúc đại tam tai phát khởi, đại thủy tai sẽ tràn ngập tới cõi trời Sơ thiền, đại hỏa tai sẽ thiêu đốt đến cõi trời Nhị thiền, và đại phong tai sẽ càn quét tận cõi trời Tam thiền. Bấy giờ, đừng nói gì cõi nhân gian, mà ngay cả cõi trời cũng đều không thoát khỏi ba thứ tai ương này.  

“Ác kiếp” là thời kỳ mà nạn đao binh, lũ lụt, hỏa hoạn, dịch bệnh hoành hành. Tuy nhiên, những người thường xuyên trì niệm Chú Đại Bi thì không bị các tai kiếp này xảy đến cho thân mình.  

Trì niệm Chú Lăng Nghiêm cố nhiên là được bất khả tư nghì công đức và bất khả tư nghì phước báo; trì niệm Chú Đại Bi thì cũng vậy—cũng có được năng lực “chuyển đổi càn khôn, dời non lấp bể.” Nếu quý vị tu pháp Bốn Mươi Hai Thủ Nhãn thành công thì quý vị có thể chuyển dời được cả núi Tu Di, có thể dời thế giới này đến chỗ của thế giới khác và dời thế giới khác đến chỗ của thế giới này, mà những người cư trú trong những thế giới đó vẫn không biết rằng họ đã bị dời đi! Quý vị xem, như vậy có kỳ diệu không chứ?  

 Từ phương Bắc dời qua phương Nam, xê dịch một cái là dời đi cả mấy vạn dặm mà không ai hay biết gì cả, đây mới thực sự là một cuộc “đại thiên di”! Nếu quý vị tu tập thành công, quý vị sẽ có được năng lực này; bấy giờ, nếu cảm thấy nơi này không được vừa ý thì có thể dọn sang nơi khác, dời thế giới khác về nơi này, dời thế giới này sang thế giới khác—mà không cần phải dùng đến hỏa tiễn. Quý vị xem, như vậy có vi diệu không chứ? Thế nhưng, quý vị phải tu thành thì mới được, nếu tu chưa thành thì không thể làm nổi những việc như thế!  

“Không thể hủy hoại được.” Bởi tất cả những tai kiếp này đều không thể hủy hoại được những người trì tụng Chú Đại Bi, cho nên họ được gọi là “tạng Thường Trụ” vậy.

 

“ĐƯƠNG TRI KỲ NHÂN THỊ GIẢI THOÁT TẠNG, THIÊN MA NGOẠI ĐẠO BẤT NĂNG KÊ LƯU CỐ.”

“Nên biết người ấy chính là tạng Giải Thoát, vì thiên ma ngoại đạo không thể cản trở được.”

 

GIẢNG:

“Nên biết người ấy chính là tạng Giải Thoát.” Quý vị phải biết rằng những người chuyên tâm trì niệm Chú Đại Bi sẽ có được tạng Giải Thoát, “vì thiên ma ngoại đạo không thể cản trở được.” Họ được tự do, thiên ma ngoại đạo cũng không thể quấy nhiễu, ngăn cản hoặc cai quản họ được.  

Nếu quý vị có đôi chút bản lãnh, thì có khi thiên ma ngoại đạo cũng muốn bắt quý vị về làm quyến thuộc của chúng; tuy nhiên, nếu quý vị có thể trì niệm Chú Đại Bi thì chúng sẽ không làm gì quý vị được cả, chúng không thể nào tóm bắt quý vị được.

 

“ĐƯƠNG TRI KỲ NHÂN THỊ DƯỢC VƯƠNG TẠNG, THƯỜNG DĨ ĐÀ-LA-NI LIỆU CHÚNG SANH BỆNH CỐ.”

“Nên biết người ấy chính là tạng Dược Vương, vì thường dùng Đà La Ni trị bệnh cho chúng sanh.”

 

GIẢNG:

Chú Đại Bi có thể chữa trị mọi bệnh tật trên thế gian. Thế gian có tám vạn bốn ngàn thứ bệnh tật thì Chú Đại Bi đều có thể trị khỏi tất cả; tuy nhiên, quý vị cần phải thành tâm trì tụng thì mới có được sức mạnh và sự công hiệu này. Nếu quý vị không thành tâm trì tụng, lúc bình thường chẳng tụng chẳng trì, đợi đến lúc người có bệnh tìm đến thì quý vị bảo rằng: “À, để tôi niệm một biến Chú Đại Bi chữa bệnh cho người này!” Niệm một biến ư? Bấy giờ, cho dù quý vị có niệm tới mười biến thì cũng chẳng có công hiệu gì cả! Cần phải lúc bình thường vẫn thuờng xuyên tu tập Đại Bi Pháp, vẫn trì tụng Đại Bi Chú, thì đến lúc cần dùng mới linh nghiệm, mới có công hiệu.  

Nếu lúc bình thường quý vị không tu không tụng, biện minh rằng: “Khi nào cần dùng thì khi đó hãy niệm. Nhớ khi nào thì niệm khi đó!” Làm như thế thì cũng có thể có công hiệu đấy, nhưng không được lớn lắm. Cũng như lúc bình thường thì quý vị không chịu đào giếng, đợi đến lúc khát khô cả cổ, thèm uống miếng nước, mới than thở: “Ở chỗ tôi không có nước uống, tôi cần phải đào một cái giếng mới được!” Thế nhưng, quý vị muốn đào giếng thì cũng phải đợi đến mấy ngày sau mới có nước để dùng. Quý vị lại nói: “Tôi lập tức đào giếng thì lập tức có nước uống ngay!” Không thể nào có chuyện đó! Và, việc trì tụng Chú Đại Bi cũng tương tự như thế.  

Vậy, quý vị “nên biết người ấy chính là tạng Dược Vương, vì thường dùng Đà La Ni trị bệnh cho chúng sanh.” Nếu lúc bình thường quý vị chuyên cần trì tụng Chú Đại Bi, thì đến khi cần dùng tới, quý vị sẽ giống như tạng Dược Vương vậy, hết thảy các thứ thuốc đều nằm trong Chú Đại Bi, cho nên quý vị niệm Chú Đại Bi thì mọi bệnh tật ốm đau đều sẽ lìa khỏi thân mình!

 

“ĐƯƠNG TRI KỲ NHÂN THỊ THẦN THÔNG TẠNG, DU CHƯ PHẬT QUỐC ĐẮC TỰ TẠI CỐ. KỲ NHÂN CÔNG ĐỨC, TÁN BẤT KHẢ TẬN.”

“Nên biết người ấy chính là tạng Thần Thông, vì được tự tại dạo khắp các cõi Phật. Công đức của người ấy tán thán không cùng tận!”

 

GIẢNG:

“Nên biết người ấy chính là tạng Thần Thông.” Quý vị nên biết rằng người niệm Chú Đại Bi này có thần thông, “vì được tự tại dạo khắp các cõi Phật.” Người đó, trong lúc Thiền định, dù đang ngồi hay nằm, đều có thể đến các quốc độ của chư Phật. Muốn đến cõi nước của đức Phật nào, người ấy chỉ cần nghĩ tới cõi nước đó, chẳng hạn như: “Tôi muốn đi xem cho biết thế giới Cực Lạc trông như thế nào!”; thì liền nhập Thiền định và đến ngay thế giới Cực Lạc! Vì sao lại được như thế? Đó chính là do oai lực của Chú Đại Bi đã trợ giúp, khiến cho người ấy có thể du hành đến các cõi nước của chư Phật.  

“Dạo khắp” ở đây ám chỉ sự du hành của tự tánh, chứ không phải mang theo “cái túi da hôi thối” này mà dạo chơi ở thế giới Cực Lạc đâu! Nếu cái thân này cùng theo đến thế giới Cực Lạc thì nó không thể trở về lại thế giới này được nữa, mà dù cho có trở về thì cũng không dễ gì mà có được sự thong dong tự tại!  

“Công đức của người ấy tán thán không cùng tận.” Dù có khen ngợi đến thế nào đi nữa thì cũng không thể kể cho hết công đức của người trì tụng Chú Đại Bi này được!

 

Còn tiếp