English | Vietnamese

Trừ Vọng Tâm, Giữ Chân Tâm

 

 

Kinh Hoa Nghiêm có chép:

 

Ai muốn hiểu biết tận cùng

Hết thảy ba đời chư Phật.

Phải quán tánh của Pháp giới

Hết thảy là do tâm tạo.

 

(Nhược nhân dục liễu tri,

Tam thế nhất thiết Phật,

Ưng quán Pháp giới tánh,

Nhất thiết duy tâm tạo).

 

           Quý vị hành động với tâm Phật thì quý vị là Phật; hành động với tâm Bồ-tát thì quý vị là Bồ-tát; hành động với tâm của Duyên giác thì quý vị là Duyên giác; hành động với tâm của Thanh Văn thì quý vị là Thanh Văn; hành động với tâm của Trời thì quý vị là Trời; hành động với tâm của con người thì quý vị là người; hành động với tâm của A-tu-la thì quý vị là A-tu-la; hành động với tâm của súc sanh thì quý vị là súc sanh; hành động với tâm của ngạ quỷ thì quý vị là ngạ quỷ; hành động với tâm của địa ngục thì quý vị là kẻ đang sống trong địa ngục.

 

Bởi vậy có câu: "Mười pháp giới chẳng lìa một niệm của tâm". Như vậy mới biết rằng hết thảy mọi thứ đều do tâm tạo ra. Có bài kệ nói về tâm đầy ý nghĩa như sau:

 

Ba chấm như chòm sao,

Móc cong hình trăng mới,

Mang lông từ đây ra,

Thành Phật cũng do đấy.

 

 Suy ngẫm kỹ, bài kệ thật chí lý. Người ta ở đời phải giữ lấy chánh tâm, đừng giữ lấy tà tâm. Thế nào gọi là chánh tâm? Ðó là tâm Bồ-đề, tâm bình đẳng, tâm đại từ, tâm đại bi, tâm thương xót, tâm bố thí, tâm hổ thẹn. Thế nào là tà tâm? Ðó là tâm ích kỷ, tâm tự lợi, tâm đố kỵ, tâm oán hận, tâm kiêu ngạo, tâm vọng tưởng. Chúng ta tu hành nhằm mục đích trừ khử vọng tâm và giữ lấy chân tâm, đó cũng có nghĩa là phải trừ tà tâm, sanh chánh tâm.

 

Nếu trong mỗi hành động của chúng ta đều có chánh niệm, thì đó là chánh tri chánh kiến; nếu có tà niệm thì thành tà tri tà kiến. Người có tà niệm thì hễ thấy điều trái liền cho là phải, thấy điều phải lại cho là trái, lấy trắng làm đen, lấy đen làm trắng; có nghĩa là điên đảo thị phi, đen trắng không phân biệt; bất cứ hành động nào cũng tự cho mình là đúng, nhưng kết quả lại gây ra tội lỗi, bị đọa xuống địa ngục mà chính mình vẫn không hiểu tại sao. Bởi sự thể đó mà chư Phật đã khổ tâm khuyên bảo, đã không quản khó nhọc mà đinh ninh dặn dò: "Chớ đi lầm đường! Chớ đi lầm vào con đường không có lối ra!" Ðây cũng là lời nhắc nhở những kẻ đang tu Đạo như chúng ta là không được tạo nghiệp ác trong chốn Ðạo tràng. Có câu nói như sau:

 

Chớ vì điều lành nhỏ mà không làm,

Chớ vì điều ác nhỏ mà tạo tác.

 

Chúng ta phải từng giờ từng khắc cảnh giác, tự xét mình, nơm nớp e dè như đang đứng bên bờ vực sâu, như dẫm chân trên lớp băng mỏng, để từ từ dứt bỏ những thói hư, tự cải thiện những hạnh xấu, những tập khí ranh ma, những lối tinh khôn quỷ quái. Phải tự xét mình cho rõ ràng minh bạch, chớ không nên sống qua ngày đoạn tháng một cách hồ đồ, như kẻ mù dẫn người đui, dối trá lẫn nhau, khiến cho thế giới càng ngày càng lâm vào cảnh nguy cơ, dẫn tới ngày mạt thế, tất cả nhân loại cùng đi đến chỗ diệt vong.

 

Những ai có chánh niệm thì có thể dẫn dắt nhân loại đi trên con đường chánh đại quang minh. Ai ai cũng một lòng, cùng giúp đỡ lẫn nhau, quý vị giúp tôi, tôi giúp quý vị, tất cả đều có tinh thần tương trợ. Có câu: "Giúp người là nguồn vui"; hoặc có câu: "Làm điều lành thì vui sướng nhất". Quý vị phát tâm làm điều lành thì có được niềm vui sướng không bút nào tả hết, chỉ những ai đã làm việc lành mới biết được ý vị của nó. Quý vị có muốn nếm thử cảm giác làm việc thiện là như thế nào không? Niềm phúc lạc đó thật là kỳ diệu khôn tả. Chúng ta phải tránh bằng mọi giá những con đường quanh co khúc khuỷu, bởi không những chúng ta có thể bị sẩy chân, mà còn có thể đưa những người khác lâm vào nơi bế tắc. Bởi những lẽ đó, tâm của chúng ta phải chánh đại quang minh mới có thể chiếu soi và xua tan mọi hắc ám.

 

Trích từ Khai Thị 5