Tại
Vạn Phật Thành, chúng ta chỉ có thọ khổ. Tuy thọ
khổ nhưng chúng ta cũng
có thể tiêu trừ được nghiệp
tội. Bởi vì từ vô lượng kiếp,
chúng ta đã có rất nhiều chướng
ngại nên mới cả ngày cứ phiền phiền não não,
tranh tranh cãi cãi và trong tâm chúng ta không lúc
nào được bình an.
Nếu
quý vị đến Vạn Phật Thành
mà chịu được chút khổ, đó
gọi là bồi bổ ngoại công. Khi có ngoại công rồi,
quý vị mới có nội quả. Nếu quý vị không có
ngoại công thì nội quả cũng sẽ
không thành tựu được. Ngoại công
là làm việc đức hạnh trong động,
là tu phước. Nội quả là tu huệ
trong tĩnh.
Quý
vị cần phải đem động
tĩnh tôi luyện cho được
nhất như, gọi là: “Động
không trở ngại tĩnh, tĩnh
không trở ngại động; động
là tĩnh, tĩnh
là động; động
tĩnh không hai.”
Một
khi quý vị luyện tập công phu nầy gom thành một
khối thì định lực sẽ hiện
tiền. Lăng Nghiêm Đại
Định không phải là chúng ta tọa
thiền mới có. Khi quý vị đi, đứng,
nằm, ngồi mà không bị cảnh giới bên ngoài lay
chuyển, không bị dao động bởi
ngoại cảnh và không bị quấy rầy bởi vọng tưởng,
đó tức là có định
lực. Nếu quý vị ngồi đấy mà
cứ vọng tưởng lung tung, không
nghĩ đông thì nghĩ
tây, như thế là không có định
lực. Định lực là động
tĩnh không hai, khi động
mà mình không bị cảnh giới lay chuyển, đó
là tĩnh. Lúc tĩnh
mà mình không bị vọng tưởng
quấy nhiễu, đó cũng
là động.
Nếu
quý vị tu được động
tĩnh như nhau,
thì công phu liền thành một khối. Công phu đã
thành một khối rồi thì không phải là động,
cũng không phải là tĩnh,
không phải không, cũng không phải
có. Đó chính là Trung Đạo
đấy.
Giảng
ngày 12 tháng 10 năm 1985