Kinh Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát

          Quảng Ðại Viên Mãn Vô Ngại Ðại Bi Tâm Ðà La Ni

 Đời Ðường, Tây Thiên Trúc, Sa Môn Già Phạm Ðạt Ma dịch

Hòa Thượng Tuyên Hóa giảng thuật tại Phật Giáo Giảng Đường, San Francisco, Hoa Kỳ, năm 1969  

 

(tiếp theo)

 

KINH VĂN:

“THIỆN NAM TỬ! NHƯỢC PHỤC HỮU NHÂN, YẾM THẾ GIAN KHỔ, CẦU TRƯỜNG SANH LẠC GIẢ, TẠI NHÀN TỊNH XỨ, THANH TỊNH KẾT GIỚI, CHÚ Y TRƯỚC, NHƯỢC THỦY, NHƯỢC THỰC, NHƯỢC HƯƠNG, NHƯỢC DƯỢC, GIAI CHÚ NHẤT BÁCH BÁT BIẾN PHỤC, TẤT ĐẮC TRƯỜNG MẠNG.”

 

“Thiện nam tử! Nếu lại có người nhàm chán sự khổ ở thế gian, cầu được trường sanh an lạc, thì nên ở nơi sạch sẽ vắng lặng mà thanh tịnh kết giới; rồi trì niệm Chú vào y phục mà mặc; các thứ như nước uống, thức ăn, hương, thuốc men, thảy đều chú nguyện 108 biến rồi mới phục dụng, tất sẽ được sống lâu.”

 

LƯỢC GIẢNG:

Đoạn kinh văn này nói về những người muốn được “trường sanh bất lão,” ao ước mình sẽ được sống hoài sống mãi, vĩnh viễn không bao giờ phải già, phải chết. Có một phái ngoại đạo nói rằng nếu sanh lên cõi trời thì sẽ được sống mãi mãi; tuy nhiên, cần phải vất bỏ cái “túi da hôi thối” này! Theo giáo lý nhà Phật, nếu được sanh về thế giới Cực Lạc, hóa sanh từ hoa sen, thì sẽ không còn bị đọa lạc và cũng không còn cần tới cái “túi da hôi thối,” cái bộ xương giả tạm này nữa. Thế nhưng, nếu quý vị muốn khỏi xả bỏ cái “túi da hôi thối” này mà vẫn được “trường sanh bất tử,” thì cũng có thể được đấy! Quán Âm Bồ-tát đã có cách để giúp quý vị thực hiện được điều này. Giúp bằng cách nào đây?

 

“Thiện nam tử!” Ở đây, “thiện nam tử” là bao gồm luôn cả người thiện nữ. Vậy, Quán Âm Bồ-tát giúp như thế nào? “Này các thiện nam tử và các thiện nữ nhân, những người thọ trì Ngũ Giới và hành trì Thập Thiện! Nếu lại có người nhàm chán sự khổ ở thế gian, cầu được trường sanh an lạc.” Giả sử có người chán ghét nỗi khổ não về sanh tử của thế gian này—sanh ra rồi chết, chết rồi lại sanh ra—cho nên muốn trong đời này được “bất tử,” được không phải chết và cũng không phải tái sanh nữa, vĩnh viễn được hưởng nỗi vui sướng của sự trường sanh. Điều này có thể làm được đấy; thế thì làm như thế nào?

Trước hết, người đó phải “ở nơi sạch sẽ vắng lặng mà thanh tịnh kết giới.” “Nhàn” tức là “du nhàn,” có nghĩa là an nhàn, thanh thản. “Tịnh” là thanh tịnh, trong lành, sạch sẽ. “Nhàn tịnh xứ” tức là một nơi vô cùng yên tĩnh, rất ít người lui tới. “Thanh tịnh kết giới,” tức là người đó phải ở tại một nơi sạch sẽ và vắng lặng mà dùng Chú Đại Bi để kết giới. Phương pháp kết giới là như thế nào?

 

“Chú nguyện vào y phục.” Người đó cần đem áo quần của mình ra và niệm vào đó 108 biến Chú Đại Bi. Và “các thứ như nước uống, thức ăn, hương, thuốc men, thảy đều chú nguyện 108 biến rồi mới phục dụng.” Trong nước uống của mình, nên niệm 108 biến Chú Đại Bi vào đó rồi hãy uống. Thức ăn cũng vậy, cũng niệm 108 biến Chú Đại Bi rồi mới ăn. Ngay cả nhang để thắp thì cũng niệm 108 biến Chú Đại Bi rồi mới thắp; hoặc là thuốc men dược phẩm thì cũng nên niệm 108 biến Chú Đại Bi rồi hãy uống. Tất cả đều cần phải niệm Chú Đại Bi 108 biến rồi mới được dùng. Chữ “phục dụng” ở đây mang rất nhiều nghĩa, có thể hiểu là mặc (quần áo), uống (nước, thuốc men), ăn (thức ăn), thắp (hương, nhang).

 

Có người thắc mắc: “Có thể gom tất cả các thứ vật chất này về một chỗ, rồi mới niệm 108 biến Chú được không? Hay là phải niệm tách biệt 108 biến cho từng thứ một?” Chỉ có những kẻ chuyên môn lười biếng mới nghĩ ra được cái “diệu pháp” như thế: “Nếu gom lại về một chỗ thì tôi chỉ việc niệm 108 biến Chú là xong ngay, tất cả cũng đều được chú nguyện thôi!”

 

Thế cũng được! Cũng có thể hợp chung lại niệm, nhưng có điều, mức độ linh nghiệm sẽ giảm đi ít nhiều do bị phân tán bớt. Nếu quý vị có thể niệm riêng rẽ 108 biến Chú cho mỗi thứ, thì mặc dầu phải cần nhiều thời gian hơn một chút, song công hiệu lại lớn hơn rất nhiều. Còn nếu quý vị chấp nhận công hiệu nhỏ, thì cứ việc tiết kiệm đôi chút thời giờ vậy! Thế nhưng, niệm Chú xong rồi thì quý vị rảnh rỗi để làm gì? Có công việc gì cần phải làm chăng? Nếu quý vị muốn đi ngủ thì chi bằng niệm Chú thêm vài biến nữa có phải là mầu nhiệm hơn không? Cho nên, nếu niệm 108 biến cho từng món đồ vật thì sẽ tốt hơn.

 

“Tất sẽ được sống lâu.” Người đó nhất định sẽ được thọ mạng lâu dài. Thọ mạng lâu dài là bao nhiêu lâu? Không ai có thể biết được, vì sự lâu dài này không có cùng tận, quý vị muốn lâu bao nhiêu thì sẽ được lâu bấy nhiêu. Nếu quý vị nói: “A! Tôi không muốn sống lâu đến thế”; thì bất cứ lúc nào quý vị cũng có thể vãng sanh, hết sức tự do tự tại. Vì thế, thọ mạng dài bao lâu thì cũng không ai biết được, không ai có thể quyết định cho quý vị được cả!

 

KINH VĂN:

 “NHƯỢC NĂNG NHƯ PHÁP KẾT GIỚI, Y PHÁP THỌ TRÌ, NHẤT THIẾT THÀNH TỰU. KỲ KẾT GIỚI PHÁP GIẢ: THỦ ĐAO, CHÚ NHỊ THẬP NHẤT BIẾN, HOẠCH ĐỊA VI GIỚI; HOẶC THỦ TỊNH THỦY, CHÚ NHỊ THẬP NHẤT BIẾN, TÁN TRƯỚC TỨ PHƯƠNG VI GIỚI; HOẶC THỦ BẠCH GIỚI TỬ, CHÚ NHỊ THẬP NHẤT BIẾN, TRỊCH TRƯỚC TỨ PHƯƠNG VI GIỚI; HOẶC DĨ TƯỞNG ĐÁO XỨ VI GIỚI; HOẶC THỦ TỊNH KHÔI, CHÚ NHỊ THẬP NHẤT BIẾN VI GIỚI; HOẶC CHÚ NGŨ SẮC TUYẾN NHỊ THẬP NHẤT BIẾN, VI NHIỄU TỨ BIÊN VI GIỚI, GIAI ĐẮC.

NHƯỢC NĂNG NHƯ PHÁP THỌ TRÌ, TỰ NHIÊN KHẮC QUẢ.”

 

“Nếu có thể như Pháp kết giới, y Pháp thọ trì, thì tất cả sẽ được thành tựu. Phương pháp kết giới như sau: lấy con dao và tụng chú hai mươi mốt biến, rồi rạch đất làm giới hạn; hoặc lấy nước sạch và tụng chú hai mươi mốt biến, rồi rảy khắp bốn phương làm giới hạn; hoặc lấy hạt bạch giới và tụng chú hai mươi mốt biến, rồi ném ra bốn phương làm giới hạn; hoặc lấy chỗ mà tâm nghĩ tưởng tới làm giới hạn; hoặc lấy tro sạch và tụng chú hai mươi mốt biến làm giới hạn; hoặc tụng chú vào chỉ ngũ sắc hai mươi mốt biến, rồi cột quanh bốn bên làm giới hạn; đều được cả.

Nếu có thể như pháp mà thọ trì, tự nhiên sẽ có thành quả.” 

 

LƯỢC GIẢNG:

“Nếu có thể như pháp kết giới, y pháp thọ trì.” Nếu có thể theo đúng cách thức này mà kết giới, y chiếu pháp Đại Bi mà thọ trì Chú Đại Bi, cũng có nghĩa là y theo phương pháp này mà tu trì pháp Bốn Mươi Hai Thủ Nhãn, “thì tất cả sẽ được thành tựu,” cầu cái gì thì được cái đó. Thế thì phương pháp kết giới là như thế nào? “Phương pháp kết giới như sau,” bây giờ tôi sẽ giảng cho quý vị rõ.

 

“Lấy con dao và tụng chú hai mươi mốt biến rồi rạch đất làm giới hạn.” Quý vị phải lấy một con dao, lấy dao để làm gì? Chẳng lẽ để giết người sao? Ở đây, quý vị lấy dao không phải để giết người mà là để “giết đất,” tức là “rạch đất làm giới hạn.” Sau khi tụng chú vào con dao hai mươi mốt biến thì cũng cần phải “tam thóa,” tức là hà hơi vào con dao ba lần. Chẳng phải phần trước tôi đã giảng về “tam thóa” rồi hay sao?

 

Sau khi đã “tam thóa” thì dùng con dao đó để “rạch đất làm giới hạn”—quý vị muốn một phạm vi bao xa, diện tích bao lớn, thì cầm dao vẽ đường chu vi, tạo thành một lằn ranh trên mặt đất để làm giới hạn. Tất cả thiên ma ngoại đạo, yêu ma quỷ quái đều không thể nào vào được bên trong của đường ranh giới này. Họ chỉ có thể ở bên ngoài, chứ không được phép bén mảng tới phía trong vòng kết giới—bởi vì đây chính là chỗ kỳ diệu của Chú Đại Bi. Một khi quý vị đã kết giới rồi, thì nơi đó thuộc phạm vi của quý vị.

 

“Hoặc lấy nước sạch và tụng chú hai mươi mốt biến.” Hiện nay đa số đều dùng nước sạch (tịnh thủy) để kết giới vì tiện lợi, chỉ cần dùng một ly nước sạch thôi là được. Quý vị lấy một ly nước sạch và chú niệm vào ly nước ấy hai mươi mốt biến Chú Đại Bi, rồi sau đó, khi có Pháp hội thì dùng để “sái tịnh.” Sái tịnh cũng chính là kết giới—mọi người cùng nhau niệm Chú Đại Bi, và cầm cành dương liễu nhúng vào ly nước sạch đó, “rồi rảy khắp bốn phương làm giới hạn.” Nước rảy đến chỗ nào thì chỗ đó là giới hạn.

“Hoặc lấy hạt bạch giới và tụng chú hai mươi mốt biến.” Quý vị cũng có thể dùng hạt của cây bạch giới (hạt cải trắng), tụng vào đó hai mươi mốt biến Chú Đại Bi, “rồi ném ra bốn phương làm giới hạn.” Quý vị hướng ra bốn phương mà rải, hễ hạt bạch giới văng đến đâu thì lấy đó làm giới hạn kết giới.

 

“Hoặc lấy chỗ tâm nghĩ tưởng tới làm giới hạn.” Quý vị cũng có thể lấy nơi mà tâm mình nghĩ tưởng tới để làm giới hạn—quý vị nghĩ tới chỗ nào thì chỗ đó liền được xem là giới hạn. Thí dụ như chúng ta đang ở đây và nghĩ rằng: “Ồ! Tôi muốn lấy chỗ ánh sáng của mặt trăng làm giới hạn”; thì chỗ có ánh trăng đều được xem là thuộc trong vòng kết giới của quý vị. Nếu chúng ta nghĩ muốn lấy chỗ có ánh sáng của mặt trời làm giới hạn, thì chỗ có ánh mặt trời cũng được kể là ở trong vòng kết giới của chúng ta. Nếu nghĩ rằng bốn đại bộ châu thuộc giới hạn kết giới của chúng ta, thì cả bốn đại bộ châu đều thuộc về phạm vi kết giới của chúng ta.  

“Hoặc lấy tro sạch và tụng chú hai mươi mốt biến làm giới hạn.” “Tro sạch” (tịnh khôi) tức là thứ tro ở trong lư hương. Quý vị có thể lấy thứ tro này và chú niệm vào đó hai mươi mốt biến, rồi rải ra xung quanh để làm giới hạn.  

“Hoặc tụng chú vào chỉ ngũ sắc hai mươi mốt biến, rồi cột quanh bốn bên làm giới hạn.” Hoặc là dùng loại chỉ năm màu và niệm hai mươi mốt biến chú vào sợi chỉ đó rồi cột vòng xung quanh bốn bên để làm giới hạn.  

Trong những cách kết giới này, quý vị muốn áp dụng cách nào cũng “đều được cả,” không nhất thiết quy định phải dùng loại nào, nên rất thuận tiện. Quý vị không có thứ này thì có thể dùng thứ khác—không có chỉ ngũ sắc thì có thể dùng tro, không có tro thì có thể dùng nước sạch, không có nước sạch thì có thể dùng hạt bạch giới, không có hạt bạch giới thì có thể dùng con dao. Quý vị chọn cách nào cũng được cả, tùy sở thích của mình, muốn thứ nào thì dùng thứ đó. Hoặc là trong lòng mình suy nghĩ: “À! Tôi muốn nội trong 500 miles đều là nơi kết giới của tôi!” thì đều được cả.  

“Nếu có thể như pháp mà thọ trì, tự nhiên sẽ có thành quả.” Nếu quý vị có thể y chiếu theo pháp này mà tu hành thọ trì, thì tự nhiên sẽ đạt được hiệu quả, có thể chứng được quả vị.  

(còn tiếp)