Thư Chân Hành Giả

Những lá thư hai thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California   

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003)  

 

(tiếp theo)

Phạm Quy Củ, Làm Bể Kiếng

Sư-Phụ từ giám,

Thầy Hằng-Thật và con nhận thức được chân lý: nếu chúng con giữ giới luật và quy-củ thì mọi việc đều êm xuôi, tốt đẹp. Ngày nọ, vì nghỉ ngơi quá lâu sau khi thọ trai nên chúng con đến chỗ bái lạy trễ cả nửa tiếng. Trong khi chúng con đang kề cà nơi tiệm xăng thì bỗng có một chiếc xe van màu đen chạy lướt tới và đụng bể kiếng chiếu hậu của xe chúng con. Quả báo này phản ảnh lỗi lầm: phạm quy củ, làm bể kiếng chiếu hậu. Bây giờ, mỗi lần con phải ngóng cổ ra để xem chừng xe cộ những khi muốn quẹo vì không có kiếng chiếu hậu, con lại nhớ tới lỗi lầm ấy và ý thức rằng lần sau có thể sẽ đến phiên cái đầu của con!

Lạy, lạy, lạy--hãy lạy mãi. Con có quá nhiều kiêu ngạo mà lại không tự thấy được; con chỉ nhận ra nó từ khi bắt đầu lễ lạy. Giống như hơi thở--quá vô ý thức, quá tự động và máy móc. Chỉ đến khi ngưng thở rồi thì người ta mới nhận ra hơi thở quan trọng đến thế nào. Cũng vậy, chỉ khi bắt đầu lễ lạy con mới thấy tánh kiêu ngạo của con lớn cỡ nào. Bái lạy nâng bổng sức nặng ấy khỏi thân thể của con. Cảm giác an lạc nhẹ nhàng luôn theo sau lễ lạy  -- lạy trong vòng ảo thuật (magic circle).

Vài mẫu đối thoại:

Hai bà lão vây lấy chúng con. Họ có vẻ thân thiện với nhau, nhưng dường như laị không phải thế.

Bà lão thứ nhất: Trông thật tức cười!

Bà lão thứ hai: Cầu xin phước lành đến cho các ngài!

Bà lão thứ nhất: Tức cười!

Bà lão thứ hai: Cầu xin phước lành đến cho các ngài!

*******

Ba cô gái ồn ào như say thuốc (hyped-up) đi ngang qua, nhanh nhẩu hỏi: "Các ông làm gì vậy? Các ông định đi đâu thế?"

Tăng: Như chỗ mà các cô sẽ đi đến--không nơi nào cả.

Các cô: Tại sao các ông phải lạy sụp xuống đất như thế?

Tăng: Ðể chúng tôi khỏi bị lạc đường--vì nếu cao quá thì sẽ dễ bị lạc.

Các cô: Các ông ngủ ở đâu? Nhà trọ ư?

Tăng: Trong túi ngủ (sleeping bags).

Các cô: Tại sao các ông không lái xe thẳng đến Phật-Thành này, như thế có phải nhanh hơn không?

Tăng: Thế thì quá dễ. Mọi người đều có thể làm được.

Các cô: Các ông có thuộc phái Hare Krishnas không?

Tăng: Không!

Các cô: Họ cũng cạo đầu vậy?

Tăng: Chỉ giống đến đó thôi.

Các cô: Chúng tôi không hiểu. Tôi muốn hỏi là tại sao các ông phải lạy như vậy?

Tăng: Ðể tẩy rửa hành vi tạo tác của chúng tôi, và hy vọng dẹp trừ được tất cả sự thù hằn, làn sóng xấu xa trên hành tinh này.

Các cô: Chúc các ông may mắn!

Thêm nhiều mẫu đối thoại:

Một cô gái nhỏ đẩy chiếc xe đồ chơi hotwheels lướt tới, từ từ dừng lại cách thầy Hằng Thật vài tấc, và mở to cặp mắt, hỏi: "Ông đang làm gì vậy?" Con giải thích cho cô bé ấy nghe. Lát sau, khi chúng con ngừng lại để nghỉ mệt thì cô ta lại mon men tìm đến: "Tại sao các ông lại dừng?"

Tăng: Chúng tôi không dừng.

Cô bé: Nhưng các ông không lạy nữa.

Tăng: Chúng tôi vẫn lạy bên trong.

Cô bé (im lặng và ra chiều suy nghĩ): Ồ!

Một cô gái lớn tuổi hơn có vẻ bực dọc hỏi: "Thế thì đây là cái gì ?"... Nói chuyện với cô ta không đi đến đâu cả. Cuối cùng cô ta nói: "Vậy ông cứ tin những gì ông đang tin tưởng; tôi cũng vẫn giữ niềm tin của mình. Ông không thuyết phục tôi và sẽ không thay đổi ông!"

Tăng: Cô tin tưởng ở ai?

Cô gái: Tôi tin tưởng ở Chúa.

Tăng: Tôi cũng vậy. Tôi tin tưởng tất cả.

Cô gái (nhấn mạnh, chán chường): Nhưng tôi chỉ tin ở một mình Ðức Chúa mà thôi!

Tăng: Thế Ðức Chúa duy nhất ấy của cô có chỉ tin ở cô mà thôi không?

Cô gái: À, à, ...tự bảo trọng (lẩm bẩm đi khỏi.)

Tăng: Cô cũng thế!

Một chiếc xe hơi bóng loáng chạy rít đến: "Ô hô, ô hô, này - này, các người đang làm gì vậy? Các người có phải là Krishnas không?"

Tăng: Không! Chúng tôi là tu-sĩ Phật-giáo.

Cô gái: Cái gì?

Tăng: Phật tử. Tu-sĩ Phật-giáo.

Cô gái: Ồ, tu-sĩ Phật-giáo! Hay lắm! Tôi thích lắm. Tôi thích lắm

Một người đàn ông lớn tuổi: "Họ ở trong giáo-đoàn đấy. Ðây chỉ là một phần thử thách mà họ phải trải qua để được gia nhập vào giáo-đoàn."

Một bà lão nhìn với ánh mắt nghi ngờ và suy xét trong khoảng nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng bà nói: "Ðược, cầu Trời ban phước lành cho các ông!" rồi liền rời khỏi.

Thầy Hằng Thật thêm vào: Tôi nghĩ là chúng ta thoát (passed) rồi!

Một thanh niên nhiếp-ảnh thành tâm đến xin chụp hình làm tài liệu: "Quý vị có biết không, có cái gì đó thật đẹp, thật tuyệt vời quanh quý vị. Tôi có thể thấy và cảm nhận rõ ràng."

Hai bà lão cùng đi bộ, đi dựa vào nhau, họ ngừng lại kiên nhẫn quan sát, đợi dịp nói chuyện. Một bà lão rụt rè xin phép được quấy rầy chúng con trong chốc lát.

Bà lão: Tôi không cần biết tôn giáo của các ông là gì. Tôi nghĩ rằng cầu nguyện như thế này thật là kỳ diệu, phi thường. Chúng tôi thật rất khâm phục các ông.

Tăng: Thế giới này đầy dẫy thù hận, nếu chúng ta có thể chuyển thù hận thành hoà bình...

Bà lão: Vâng. Tôi tin chắc rằng những ai quấy rầy các ông sẽ tìm được đôi chút an lạc cho chính họ!

Hôm nay là ngày "gió lớn"!

Ðệ tử Quả Ðình kính lạy


 (còn tiếp)