Thư Chân Hành Giả

Những lá thư hai thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California   

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003)  

 

(tiếp theo)

Nói Thì Dễ Mà Làm Thì Khó


Ngày 10 tháng 6, năm 1977.


Sư Phụ từ giám,


Chúng con đậu xe tại bờ biển Will Rogers; với bên trái là sóng biển Thái Bình Dương, và bên phải là Xa lộ 1 như một con sông bằng kim loại đang lưu chuyển. Khi lễ lạy, chúng con đã tự tạo ra những làn sóng nhịp nhàng riêng biệt, và núi non dường như đang cúi mình xuống bờ biển trong một dáng điệu thật uyển chuyển, sống động, tưởng chừng như chúng cũng đang lễ lạy trong Pháp-thân của Ðức Phật Tỳ Lô Xá Na.

Cơ hội tu hành theo con đường Trung-đạo của Ðức Phật dưới hình thức một cuộc hành trình như kiểu "Ba Bước, Một Lạy" thì thật là kỳ diệu. Có người mong mỏi một cơ hội như thế, nhưng lại không thể nào tìm được. Con ghi chép về việc tận dụng cơ hội này vào sổ tay và con sẽ gởi nó (một bài luận văn dài) về Vạn Phật Thành khi cuốn tập đã đầy chi chít. Nói tóm tắt, thì bài luận văn ấy nói rằng tu Ðạo muốn thành tựu thì không thể cẩu thả, giải đãi, hay chỉ tu bán thời gian, hoặc bất cứ hình thức tu tập nào mà không luôn hoàn toàn thành tâm trong mọi thời khắc. Không thể gian dối, ham nghỉ ngơi. Chúng ta phải thực tâm muốn hành đạo Bồ-tát, và muốn làm cho toàn bộ công việc khống chế thân, khẩu, ý trở thành một nề nếp tự nhiên và chân thật của đời sống phát xuất từ cốt tủy/tự tánh. Không có gì khác hơn. Nếu cố gắng hành động có đạo đức được một lần rồi lần sau lại quên bẵng đi, thì đó không phải là Ðạo (con đường) của Ðức Phật! Ðể thực sự xứng đáng với sự giáo huấn của Sư Phụ, để trở thành con thuyền có giá trị đối với Ðạo Pháp, thì sự tu hành của chúng con cần phải luôn luôn đúng đắn và chân chánh trong mọi thời khắc. Ðối với con, điều này có nghĩa là lúc lễ lạy con nên lễ lạy mà không có bất cứ một vọng tưởng, một dục niệm, một sự trông chờ, hay một điều mong cầu, ao ước nào cả. Và rồi, khi công việc lễ lạy hoàn tất, thì phải hành động một cách vô tư, không ích kỷ, không mong cầu, không có những ý nghĩ ích kỷ, và chỉ hành động thuận theo lẽ phải; cho nên, mỗi tình huống đều phản ảnh quá trình tu tập và sự nhận thức của một tu sĩ ở Chùa Kim Sơn. Thái độ của chúng con khi ở ngoài đường phố chính là thái độ khi ở tại Chùa Kim Sơn, chẳng có gì khác biệt.

Ðó là lý tưởng và nói thì dễ mà làm thì khó; và muốn cho lý tưởng ấy trở thành sự thật thì cần phải chuyển hóa toàn bộ tự tánh của con. Ngoài ra, không có gì khác có thể đáp ứng được lý tưởng này. Và nếu cứ chậm chạp như chúng con hiện nay, thì có lẽ chỉ vừa đủ thì giờ để đập bể cái "thùng sơn đen." Không lâu quá một phút, và sự kiện này khiến con thật lấy làm xấu hổ. Việc lễ lạy hằng ngày cho thấy là con có đủ lượng tham, sân, si bằng bất kỳ ba người nào. Và như thế có nghĩa là con phải siêng năng, tích cực gấp ba lần để sửa đổi; và nếu con được trở nên hữu dụng cho Tam Bảo, thì đó chính là mục tiêu mà công việc sửa đổi này đang nhắm tới.

Ðệ tử Hằng Thật kính lạy.


Vọng Tưởng Gây Ðau Ðớn


Sáng nay (ngày 7 tháng 6), khi lạy dọc theo Pacific Coast Highway, con bắt đầu vọng tưởng về một lá thư mà con cần phải viết. Ðột nhiên con thấy nhức đầu dữ dội, tưởng chừng như có một cái đinh điện đang xoáy vào đầu vậy. Lập tức, con niệm Phật và cơn đau biến mất trong vòng 30 giây.

Tại Kim Sơn Tự, trước kia cũng xảy ra tương tự như vậy ngay trước bàn thờ Đức Quán Âm. Cơn đau như một lằn sét đánh và hầu như đã hạ gục con. Sự buốt nhói dần dần lắng dịu xuống khi con bắt đầu niệm Phật.

Dường như lúc bên ngoài tĩnh lặng nhất, thì bên trong lại ồn ào đến điếc tai. Lạy dọc theo công viên ven biển lặng yên, sương mù mờ mịt này tưởng chừng như dễ tập trung tư tưởng lắm. Nhưng bởi một vài nguyên do nào ngờ đó, cái tâm điên cuồng của con lại chạy quay tán loạn, tốc độ thật mau: cố nhớ tên những người bạn cũ, những thức ăn thú vị, những chuyến du lịch thuở xưa, gia đình con. Một số vọng tưởng là "thiện," một số vọng tưởng là "ác". Có vẻ chẳng thành vấn đề gì cả. Ðiểm chính là chúng đến và đến mãi như những làn sóng nhấp nhô vỗ về bãi biển dưới kia. Chuyển động liên tục: biển cả và tâm trí con. Con không thể tưởng tượng nổi là con có thể thực sự ngăn chặn được "cái cuồng tâm". "Kiên nhẫn, kiên nhẫn, phải kiên nhẫn!"

Ngay tại điểm này, con cảm thấy được là nó muốn vụt trào ra. Khí lực và sự căng thẳng chồng chất, và nếu con không chú ý kỹ thì sự giận dữ sẽ bùng nổ, hoặc mắt con sẽ bắt đầu đắm vào ngoại cảnh, tai con sẽ để ý và bám theo âm thanh, con cảm thấy bực bội và mất kiên nhẫn – “lửa nổi lên", và nếu con cẩu thả, vụng về thì nhiều nghiệp xấu sẽ chuyển vận thêm. Lắm khi lạy ngang qua những băng đảng phá phách hay những nhóm thợ xây cất hằn học mà còn dễ chịu hơn là lạy qua một công viên yên tĩnh! Nguy biến bên ngoài bắt buộc bên trong phải hoàn toàn chú tâm: bên ngoài êm dịu dễ chịu thì bên trong lại tự do giải đãi, tán loạn.

Ðệ tử Quả-Ðình kính lạy.
 (còn tiếp)