English | Vietnamese

Thử Luận Về Những Cống Hiến Của Hòa Thượng Tuyên Hóa Đối Với Nền Phật Học

Trần Do Bân 

Dịch từ nguyên bản Hoa Ngữ : Thí Luận Tuyên Hóa Lão Hòa Thượng Đích Phật Học Cống Hiến  đăng trên nguyệt san Vajra Bodhi Sea  từ số tháng 6, 1996 đến số tháng 10, 1997


(Tiếp theo của Bồ Đề Hải số 72)


Chương Năm: Sanh Tử


 
Mục đích tối hậu của Phật Pháp là giúp chúng ta chấm dứt sanh tử. Có nhiều cách để làm việc này, nhưng có những điều chúng ta cần phải biết. Người xưa nói : "Nếu không trừ bỏ ái dục, thì không thể sanh về Cực Lạc được. Nếu nghiệp không nặng, thì không phải sanh ra ở cõi Ta Bà." Nếu ái dục không chặt đứt, thì không thể nào chấm dứt sanh tử. Kinh Lăng Nghiêm nói: "Nếu dâm tâm không trừ, không thể ra khỏi trần lao.". Ngoài ra Kinh này còn nói: "Nếu chúng sanh trong sáu nẻo không có dục niệm trong tâm, họ sẽ không còn tiếp tục sanh tử." Kinh Viên Giác nói: "Người ta cần biết rằng luân hồi là do ái dục. Do đủ loại dục, sanh ra ái, cứ sanh tử mãi." Kinh Vô Lượng Thọ (phẩm bốn mươi mốt, "Hoặc Tận Kiến Phật"): "Nếu có những chúng sanh trồng thiện căn, tạo phước đức lớn, nhưng còn chấp tướng, còn phân biệt, và còn chấp trước tình cảm sâu đậm, họ cuối cùng vẫn thất bại trong việc tìm cách thoát khỏi luân hồi." Trong Vô Lượng Thọ Kinh Sao có nói: "Dục là nguồn gốc của dòng sanh tử và là nhân làm xa rời giải thoát."

Tất cả các kinh điển và sách chú giải dường như đều chỉ rõ ràng rằng dục là gốc rễ của sanh tử. Suốt đời Hòa Thượng luôn xiển dương giáo dục, vì Ngài tin rằng con người đạo đức được sinh ra từ những hôn nhân tốt đẹp, và hôn nhân tốt đẹp thì do sự hỗ tương trung thành và tránh ngoại tình. Những giá trị này cần phải được củng cố ở trẻ em từ lúc nhỏ. Chúng ta phải giáo dục các em quan hệ chánh đáng và không quan hệ bừa bãi.

Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng. Các loại bệnh kỳ lạ và thảm họa trên thế giới đều gây ra bởi giết hại và dâm dục. Mặc dầu có lẽ nhiều người không thích nghe hay không thích thảo luận về đề tài này, Hòa Thượng nói: "Những gì quý vị phản đối nhiều nhất, thì đó là điều tôi muốn nói nhiều nhất. Như thế cả hai chúng ta sẽ có công việc để làm." Suốt đời Hòa Thượng luôn sách tấn mọi người tránh xa tà dâm và ái dục. Ngay cả vào năm Ngài viên tịch, Ngài vẫn còn nhắc nhở: "Dục là điều xấu ác nhất trong các điều ác; đừng đi trên con đường tử lộ đó.” “Người ta sanh ra từ ái dục và chết vì ái dục.”, “Con trai không nên tìm kiếm bạn gái trước khi được hai mươi lăm tuổi. Con gái không nên tìm kiếm bạn trai cho đến khi ít nhất hai mươi tuổi."

Hòa Thượng nói về những phương pháp giáo dục cổ điển tại Vạn Phật Thánh Thành, có trường riêng biệt cho nam sinh và nữ sinh. Điều này khuyến khích con người tự kềm chế và tránh quan hệ bừa bãi, tránh phá thai và ngừa thai. Ái dục là nguyên nhân chính của sự suy đồi trên thế giới. Hòa Thượng nói:

“Con người có chết vì tiền không? Không! Sự ham muốn giàu có thật sự là do ái dục điều khiển. Con người chết vì ái dục. Câu ngạn ngữ ‘Người ta chết vì tiền’ là sự nói lệch đi, những người Trung Hoa không muốn phơi bày điều đó ra. Họ biết đó là sai, nhưng không nói ra. Họ chỉ muốn tự lừa dối chính họ. Như có câu nói: ‘Thuốc hay thì đắng, nhưng chữa được bệnh. Lời thật tuy khó nghe, nhưng có thể giúp người sửa đổi hành vi.’ Tôi không đành nhìn người ta bị bệnh AIDS (SIDA), do đó tôi phải nói lên điều này."

Ngài còn nói:
"Nếu quý vị không buông xả được ái dục, thì dầu cho quý vị xuất gia tám vạn bốn ngàn đại kiếp, quý vị cũng chỉ phí thời gian trong Đạo Phật và tạo nghiệp chướng với mỗi bữa ăn mình thọ dụng."

Mỗi ngày trên báo chí đăng đầy dẫy những bài tường thuật về các vụ giết người, trộm cắp, tà dâm, gian dối. Giết người và tà dâm đặc biệt rất phổ biến. Hòa Thượng nói: "Về luật nhân quả, tà dâm là tội nặng nề nhất và bị trừng phạt nặng nhất. Theo luật nhân quả, khi người ta làm hạnh tà dâm bao nhiêu lần trong đời, thì bấy nhiều lần bị cái cưa khổng lồ cưa xẻ từ đầu đến chân. Nếu một người kết hôn một trăm lần, người đó sẽ bị phân chia một trăm lần lúc chết." Trong Ấn Quang Đại Sư Văn Sao, Đại Sư đã có những lời nghiêm khắc :

"Những người làm hạnh tà dâm là dùng thân người làm hành vi thú vật. Khi sanh mang họ chấm dứt, họ sẽ bị đọa vào các địa ngục và sau đó tái sanh vào loài thú vật, và qua hàng ngàn tỷ kiếp vẫn không thể thoát ra được. Bởi vì tất cả chúng sanh sanh ra từ ái dục, giới này khó giữ nhưng dễ phạm."

"Những người làm hạnh tà dâm không biết tự trọng hay xấu hổ. Họ thật dơ bẩn xấu xa đến cực điểm. Với thân người, họ hành xử như thú vật. Họ đã trở thành thú vật trong khi còn sống, và trong kiếp kế tiếp họ sẽ bị sanh làm thú vật... Những người làm hạnh tà dâm chắc chắn sẽ sinh những đứa con không biết giữ hạnh tiết dục... Những người hủy hoại thân thể bằng thủ dâm - dầu không làm hạnh tà dâm với kẻ khác - họ vẫn phải đọa đại địa ngục. Sau khi ra khỏi địa ngục, họ có thể đầu thai thành chim én hay quạ. Nếu sanh làm người, họ trở thành đĩ điếm..."

Có người có thể nghĩ rằng lời của chư Tổ là nói quá đáng hoặc sửa quá đáng lỗi lầm, nhưng ở đây không phải như vậy. Chúng sanh trong thời Mạt Pháp đã làm quá nhiều điều ác mà nếu sự sửa đổi không quá đáng, thì sẽ không hữu hiệu. Quý vị chưa từng đọc thiên "Đằng Văn Công” phần II trong Mạnh Tử hay sao? Trong đó nói rằng: "Thời đại thì xấu xa, và Đạo thì yếu kém; lời dạy tà vạy và hành vi bạo loạn khắp nơi. Quan tướng thì giết chủ, con giết cha. Khổng Tử đã lo sợ và viết sách Xuân Thu". Có thể thấy rằng lòng người đã quá suy đồi trong thời Xuân Thu Chiến Quốc, thời Mạt Pháp thì còn suy đồi hơn biết bao nhiêu? Chư Tổ nói lên những lời đó là có lý do; chúng ta không nên nghi ngờ và bàn luận về những lời đó. Như Lão Tử nói: "Lời thật thì có vẻ nghịch lý" (chánh ngôn nhược phản).

Có thể có kẻ nói rằng: "Con người là một sinh vật tình cảm. [Sự ham muốn] thức ăn và tình dục là một phần của bản tánh." Đó cũng chính là lý do chúng ta phải tu hành! Kinh Phật Nói Bốn Mươi Hai Chương nói rằng: "Hãy xem những người phụ nữ cao niên như mẹ của mình, xem những người lớn tuổi hơn mình như chị của mình, xem những người trẻ tuổi như em gái của mình, và xem người nhỏ tuổi như con gái của mình. Hãy phát tâm cứu họ, và diệt những tà niệm đi." Đoạn này không bảo quý vị hãy ghét người khác, nhưng để nhận ra Trung Đạo là không yêu, không ghét; thực hành Trung Đạo tức là xem bạn và thù đều như nhau và xem nam nữ đồng nhau.

(còn tiếp)