Giấc Mơ Không Mộng Mị

Trần Tình (San Jose, California)

 

Có một thời, “giấc mơ Mỹ” đối với những–con–người-Việt Nam–cùng-cực như chúng tôi là một cái gì đó vĩ đại và hào nhoáng. Trong cuộc sống  mà con người ta phải vật lộn với từng bữa ăn - đừng mơ đến ăn ngon rồi còn mặc đẹp nhé! - thì sự sống và cái chết không còn là vấn đề nữa. Tiếng gọi của giấc mơ đổi đời, giấc mơ giàu sang, phú quý thì cứ phảng phất ngoài khơi xa, nhưng tiếng gọi của những bữa ăn không còn độn khoai, sắn, không phải hòa nước làm canh là một động lực cồn cào ruột gan, là nguồn sức mạnh to lớn thôi thúc trong lồng ngực chúng tôi để rồi một ngày hè năm 1985, chúng tôi vượt trùng dương để đi tìm giấc mơ của mình.

Ai trong đời cũng có ước mơ, có những giấc mơ chỉ là hão huyền, mộng mị, nhưng cũng có những giấc mơ theo thời gian đã trở thành hiện thực. Vào thời gian đó, tôi  cũng đã mơ, mơ rất nhiều. Khi cuộc sống đã ổn định, không phải lo về những bữa cơm, không còn sợ khi đông đến đàn con thơ thiếu áo mặc, đó là khi những giấc mơ của tôi thay đổi hình dạng từng ngày. Lúc này, giấc mơ của tôi là nhà cao cửa rộng, là xe cộ tiền tài, là hơn thua bè bạn. Đằng sau những ngày tháng lao động quần quật như những con thiêu thân- chỉ vì muốn kiếm tiền – là những buổi party nhộn nhịp, ăn uống ngợp trời rồi lại hò hát thâu đêm. Cuộc sống - mà tôi cũng như bao người đang thèm muốn – trôi qua trong cái cảm giác mà tôi nghĩ rằng đó là đỉnh cao của hạnh phúc, là thiên đường hiện hữu trong thực tại. Còn gì sung sướng hơn khi một con người nghèo khổ cùng cực đến tận cùng sau một cái chớp mắt lại được hưởng thụ như một ông hoàng, bà chúa ???

Sẽ không có gì để nói nếu ngày qua ngày cuộc sống cứ êm đềm như thế trôi đi. Tre già thì măng mọc. Thời “oanh liệt” của tôi vẫn còn như ngọn gió xuân phất phơ ngoài cửa, chưa muốn nhường chỗ cho những đợt gió Lào khô khan, rát cháy hay những đợt gió mùa Đông Bắc giá rét tràn về. Tôi vẫn cứ ngủ vùi trong hào quang của tiền tài và danh vọng. Chỉ đến khi lần lượt từng đứa con của tôi - mà tôi hằng ẵm iu, nuông chiều, cung phụng tất cả mọi nhu cầu vật chất lẫn tinh thần -  cảm thấy chúng đã đủ lông đủ cánh và bây giờ chúng muốn bay đi, bay đi để thoát ra khỏi sự kiểm soát của cha mẹ, bay đi trong tự do, cái thứ tự do mà chúng nó nghĩ là “nhân quyền” mà chúng phải được hưởng thụ, bay đến bất cứ nơi nào mà không cần biết đến mục đích và giá trị của cuộc sống, không cần biết đến những hậu quả khôn lường sẽ đưa chúng nó đi về đâu. Và, những giọt nước mắt đã rơi, những đêm khuya thức trắng đã đến, những bữa cơm nghẹn ngào trong không khí trầm lắng đến rợn người cũng đã bao trùm trong cái không gian ngột ngạt, lạnh lùng. Tôi bắt đầu lao đao, tâm trí tôi bắt đầu rối loạn. Tiền vẫn còn đó nhưng giấc mơ của tôi sao lúc này đã đổi màu. Tôi không thiếu thứ gì nhưng sao lòng tôi nặng trĩu. Tôi không biết mình nên làm gì và phải nghĩ ra sao để trả lời cho những câu hỏi cứ dồn dập trong tâm trí mình.  Khi mà tôi đang ngẩn ngơ để tìm lời giải đáp thì một cơn bão khác lại ập đến càn quét và xoáy trộn cuộc đời tôi. Chồng tôi – trụ cột trong gia đình - trở bệnh. Anh không còn một chút sức lực đến nỗi tôi nghĩ rằng ngày mai, ngày kia tôi sẽ mất anh. Anh mê man trong bệnh viện, một mình tôi đảm đương tất cả mọi việc trong gia đình. Công việc chúng tôi đã nhận thì không thể bỏ, nhà đã mua thì vẫn phải đóng tiền. Một phần chồng, một phần con. Tôi tàn úa, tôi rũ rượi một cách thê thảm. Vẫn cứ phải chạy theo đồng tiền trong cái hoàn cảnh này, tôi như một người mất trí. Không biết phải làm gì. Chẳng biết nương tựa vào đâu. Bạn bè ư? Người thân ư?  Không một ai giúp tôi cả. Họ đến với tôi vì tiền thì họ cũng rũ bỏ tôi vì thứ đó. Tôi hoang mang. Tôi gào thét. Để rồi tôi biết rằng tôi đã sai, tôi đã mơ một giấc mơ hoang đường và  giấc mơ mà lâu nay tôi vẫn cho rằng nó đã thành hiện thực thực chất chỉ là giấc-mộng-giữa-đời-thường. Vật vã trong sự rối bời, tôi lờ mờ nhận ra rằng một gia đình hòa thuận, một thế giới hòa bình và những tháng ngày có cơm ăn, áo mặc là quá đủ để cho là hạnh phúc, là giấc mơ mà tôi nghĩ không phải ai cũng đạt được, và không phải ai cũng có thể nhận ra.

Thời gian cứ thế trôi đi, chồng tôi vẫn mê man, con tôi vẫn lêu lổng. Cho đến một ngày, tình cờ hay cố ý, một người lạ bước ngang qua giường bệnh của chồng tôi. Người ấy tìm đến và trao cho chồng tôi một xâu chuỗi và khuyên chúng tôi niệm Phật. Xâu chuỗi ấy để làm gì? Niệm Phật để được gì? Chúng tôi cũng có thờ Phật ở nhà đó, cũng đi chùa vài ba lần đó, nhưng trong lúc này chúng tôi không có một ý niệm gì khi cầm trên tay xâu chuỗi ấy cả. Từ khi món quà ấy đến với chúng tôi là lúc bệnh tình của chồng tôi cũng đỡ trầm trọng hơn. Rồi cũng đến ngày anh ấy được ra khỏi bệnh viện. Việc đầu tiên anh ấy muốn làm là anh phát tâm niêm Phật, ăn chay. Lúc này tôi vẫn làm theo ý của anh nhưng tâm của tôi vẫn không có gì thay đổi. Tôi vẫn còn hàng trăm việc phải lo khi trụ cột chính trong gia đình giờ đây đã sụp đổ. Cuộc sống của chúng tôi không còn hào nhoáng như trước nữa. Vợ chồng tôi ngày ngày lặng lẽ đi làm và nước mắt vẫn cứ rơi dài theo năm tháng.

Trong một ngày, có biết bao người mình sẽ gặp, có bao nhiêu người mình chuyện trò, chào hỏi rồi bước đi. Sẽ không có gì để nói nếu người ta vẫn nói cười chào hỏi để rồi cứ thế quên đi. Trong một lần tình cờ, vợ chồng tôi đã gặp một người - bây giờ tôi mới biết đó chính là vị thiện trí thức – cũng đến trò chuyện, cũng hỏi han và chúng tôi cũng thành thật tâm sự về hoàn cảnh của mình. Chị ấy như là ngọn đèn soi sáng cho chúng tôi trong đêm tối. Chị đưa đường dẫn lối cho chúng tôi, chị chèo lái cho chúng tôi vượt qua từng đợt sóng này rồi lại đến đợt sóng khác. Từ chị, chúng tôi được biết đến những con người sống đẹp đời đẹp đạo không khác gì những bậc quý nhân mà chúng tôi nghĩ rằng không phải ai cũng có duyên để biết đến, huống hồ gì là gặp gỡ, chuyện trò. Cuộc sống của chúng tôi có ý nghĩa hơn khi bắt đầu với những bài học từ kinh sách, những công việc công quả trong chùa, những bữa cơm chay đầy tiếng cười và sự thanh đạm. Tôi không biết tại sao mình còn có thể bước lên từ hố sâu bùn lầy nhưng tôi biết ánh sáng Phật Pháp đang dẫn lối chỉ đường cho tôi, dù ít hay nhiều thì tôi cũng nhận ra sự nhiệm mầu trong từng thay đổi của cuộc đời.

Chúng tôi đã thay đổi từng ngày. Hạnh phúc lớn dần lên theo những bài học Phật Pháp trong kinh sách và nó đạt lên đến đỉnh cao khi chúng tôi được biết đến chùa Vạn Phật  với vị sư phụ bậc tài của đức hạnh và trí huệ thần thông - ngài Tuyên Hóa. Chúng tôi như những đứa trẻ được cha mẹ mua cho áo mới, như nắng hạn gặp mưa phùn, chúng tôi được gặp gỡ chánh pháp trong sự giúp đỡ của những vị thiện trí thức đầy nhân từ. Tuyệt vời hơn khi những đứa con của tôi được vào học trong chính ngôi trường của Chùa Vạn Phật thiêng liêng này, tôi đã vỡ òa trong nước mắt. Trong một môi trường đầy kỷ cương và phép tắc, cùng với những bậc sư phụ lão luyện trí thức cũng như giàu lòng từ bi, ngôi trường này đã đưa những đứa con của tôi cũng như bao gia đình khác trên thế giới này trở thành những công dân tốt, ngày ngày được mài dũa, hoàn thiện về trí thức cũng như tinh thần cao đẹp của một người con Phật. Mỗi khi bước chân đến Chùa Vạn Phật, lòng tôi như mở hội tưng bừng. Tôi biết mình tìm đến với chánh pháp trong muộn màng nhưng tôi vẫn mãn nguyện với ngày hôm nay, khi những câu kinh, bài giảng của quý thầy khai sáng cho tôi, khi những đứa con lạc đường của tôi đã biết tìm về tổ ấm, khi cuộc sống của tôi đã êm đềm hơn, tôi biết rằng mình là người may mắn. Và tôi trân trọng nó.

Con tôi vừa mới tốt nghiệp phổ thông cách đây mấy ngày. Cả gia đình tôi lớn có, nhỏ có vui mừng đến chùa Vạn Phật để tham dự ngày lễ ra trường. Vậy là nó đã trưởng thành, nó đã lớn khôn trong sự bao bọc của Phật Pháp, sự dìu dắt của quý thầy. Nó đã trưởng thành hơn trong từng lời nói và suy nghĩ. Nó biết được điều gì nên hay không nên làm. Tôi biết nó đã trưởng thành hơn trong lời phát biểu chứa chan nước mắt, nó đã biết nghĩ đến công ơn sinh thành, công ơn dưỡng dục của cha mẹ cũng như công ơn chỉ bảo, giảng dạy của ngôi trường này. Tôi, gia đình tôi, mọi người xung quanh tôi đều khóc òa trong hạnh phúc. Tôi biết làm gì hơn để xứng đáng với những phép mầu mà Phật Pháp trong ngôi Chùa Vạn Phật này đã mang đến cho tôi, gia đình tôi và mọi người???  Chỉ là nguyện cầu cho người người trên thế giới này được bình yên, mong cho những người chưa biết đến Phật Pháp sẽ có duyên lành và tìm đến. Người may mắn hơn thì sẽ nghe đến ba chữ  Chùa-Vạn-Phật, rồi một lần tìm đến, một lần đảnh lễ trong chánh điện và hòa tâm vào từng lời kinh, tiếng giảng của quý thầy.

Năm nay, biết rằng ngày lễ kỷ niệm 50 năm Hòa Thượng Tuyên Hóa hoằng truyền Phật pháp đến phương Tây, tôi cũng mở hội trong lòng. Tôi cũng muốn góp một chút gì đó để bày tỏ lòng biết ơn và cung kính của mình đối với ngôi chùa Vạn Phật thiêng liêng cao cả. Tôi mong rằng câu chuyện của tôi ít nhiều sẽ giúp cho ai đó đã và đang trải qua hoàn cảnh giống tôi, sẽ vững tin hơn để hy vọng vào sự diệu kỳ của Phật Pháp, để từ đó tìm đến được với một ngôi chùa chánh pháp cũng như những vị thiện trí thức nâng đỡ cho chúng ta đứng lên, sống có ích và yên vui, đẹp đời đẹp đạo và từ đó, sẽ có thể mơ những giấc mơ không còn là mộng mị.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

http://www.dharmasite.net/BaiViet/vietnamese_essays.htm