Thư Chân Hành Giả

Những lá thư hai thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California   

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003)  

 

(tiếp theo)

Nhất Thiết Duy Tâm Tạo

Tháng Tư, 1979

Gần Pt. Reyes, Bờ biển quốc gia

 Sư phụ từ giám,  

 

Bồ tát dắt các chúng sanh đi qua đường hiểm sanh tử, đến thành Nhất thiết chủng trí một cách an toàn. Vì lẽ trên đây nên Bồ Tát phải thường siêng tu.  

Kinh Hoa Nghiêm - Phẩm Thập Địa  

Con ăn, ngủ và đắp y mỗi ngày. Con không hề dễ duôi những công việc này chút nào. Tại sao con ăn, ngủ và mặc? Là để có thể tu hành, chứ không phải để ngày mai lại ăn, ngủ và mặc. Con nỗ lực là để tu hành. Con nên dũng mãnh và khẩn trương, tự giải thoát để có thể dẫn dắt chúng sanh “vượt qua sự hiểm nghèo của sinh tử”.

Đêm qua, con tự nhủ: “Hiện mi đang đi trên con đường vô thượng, vậy mà mi vẫn chùn bước và tự dối lừa. Những lời dạy của Sư Phụ chính là những lời vàng ngọc, ngàn kiếp khó gặp, thế nhưng mi lại không thật trân quý. Hãy vượt qua  và phát tâm chân chánh để chấm dứt mọi khổ đau cho tất cả mọi chúng sanh. Đừng có dễ duôi! Hãy bắt đầu bằng việc lễ lạy và hành thiền”. 

Vị Thiện Tri Thức bên trong chỉ dạy: “Đừng khởi vọng tưởng. Thứ gì con cho rằng không thể buông thì hãy buông hết ra. Tịnh hóa tâm ý, tâm này. Tất cả có ở trong tâm con chứ không phải bên ngoài. Vắng bặt vọng tưởng và tham độc chính là giác ngộ. Chú tâm đến cực điểm trong khi đi, đứng, nằm, ngồi. Nhất tâm chăm chú, vượt sang bờ bên kia”. Những lời dạy đơn giản thường chứa đựng chân lý thâm thúy nhất.

Đêm qua, trong khi thiền định, con đã đấu tranh với cái đau đớn và tâm bực dọc nhu nhược của mình, nó luôn muốn từ bỏ để làm việc khác. Thật bất ngờ, câu kệ trong Kinh Hoa nghiêm hiện lên:

Lòng chẳng vọng chấp pháp quá khứ

Cũng chẳng tham lấy pháp vị lai

Chẳng thấy hiện tại có pháp trụ

Rõ thấu tam thế đều trống lặng  

Kinh Hoa Nghiêm - Phẩm Thập Hồi Hướng  

Tất cả vọng tưởng của con bén sâu trong ba thời. Nếu con nhất tâm thì không có thời cũng không có không (vô) thời. Chỉ là không có gì cả. Tất cả đều “hoàn toàn vắng lặng”. Con động viên mình “Trong việc bái lạy và thiền định, từ giờ trở đi, mi phải thấy như vậy. Chỉ cần “vô niệm”. Không lo lắng, sợ hãi. Đừng để bị lôi cuốn quá. Hãy buông xả mọi hoài nghi và vọng tưởng.” Thế còn tham chấp thì sao? Con nghĩ những điều con thích và những điều con sợ, những thứ con muốn và những thứ con không muốn. Thứ này, thứ kia, tất cả mọi thứ. Những thứ trong quá khứ con mong có, những thứ con giữ chặt trong hiện tại, và những thứ sẽ đến ở vị lai. Con thầm nghĩ “ngươi định buông bỏ tất cả những thứ trói tâm mình ra sao đây?” Thế rồi, cũng giống như lần trước, Kinh Hoa Nghiêm hiện ra từ nơi trống rỗng của tâm con, với một đoạn mới được phiên dịch.  

Nếu Bồ tát có thể không hệ phược với các pháp, thời đối với các pháp cũng không giải thoát. Bởi vì không có chút pháp nào là hiện sanh, đã sanh, sẽ sanh. Không có pháp nào có thể lấy, có thể chấp.Tất cả các pháp : tự tướng nó là như vậy.

Kinh Hoa Nghiêm - Phẩm Thập Hồi Hướng

Bùm! Có gì rõ ràng hơn thế? Trong hai đoạn kinh văn này là tất cả những gì con cần để làm lắng xuống cái tâm rong ruổi đầy lo lắng của mình. Không lý do gì để con có thể tiếp tục những việc như trước đây: tu hành một chút thì vọng tưởng một chút; tu hành bao nhiêu thì chấp trước  bấy nhiêu. Không hiểu sao, đêm qua, Kinh Hoa Nghiêm đã mở ra một cánh cửa trong tâm con. Trí tuệ của kinh tiếp cho con động lực cần thiết để con được “chín chắn”.  Chỉ còn lại sự thực hành duy  trì liên tục “tâm thanh khiết, tiếp tục, tiếp tục”. Nếu cuối cùng con không làm cho mọi hoài nghi và những huyên thuyên ngu ngốc của tâm ngừng nghỉ thì ai sẽ làm đây? Bên ngoài không có nơi nào để dựa dẫm, bên trong không có nơi nào để che giấu. Giờ con đã biết rõ rằng vọng tưởng của mình không ổn, những thứ con chấp không phải là thật. Hầu như trong hai năm và chỉ đến giờ con mới thực sự sẵn sàng để bắt đầu nhất tâm bái lạy Vạn Phật Thành.

Tiết trời đang vào xuân. Toàn thể thế gian đang thuyết pháp. Kinh Hoa Nghiêm khắp nơi nơi và mọi thứ đều thuyết giảng “nhất thiết duy tâm tạo, nhất thiết duy tâm tạo”.

Tri ân và hoan hỷ trong Đạo.

đệ tử Quả Đình (Hằng Triều)

cung kính đảnh lễ