Thư Chân Hành Giả

Những lá thư hai thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California   

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003)  

 

(tiếp theo)

Bồ Tát Đạo Là Nhà

Tháng Tư, 1979

Gần Pt. Reyes, California

Sư Phụ từ giám,

Có người nói: "Đi làm đi! Thật uổng phí tài năng làm sao". Có người lại nói: "Đúng, nhưng tại sao các ông lại từ bỏ những thứ tốt đẹp trên đời? Các ông có thể sống thật thoải mái… một công việc tốt và mọi thứ".

Tại sao chúng con không "thành đạt"? Khi con đang học đại học, số sinh viên còn nhiều hơn số việc cần tuyển. Ai nấy đều căng thẳng, hồi hộp và lo lắng, cạnh tranh khốc liệt đến mức giở trò gian lận và thần kinh suy nhược vì quá lo lắng. Quả thật, đã có nhiều người có thể nói là bị "bệnh lo".

Tình trạng này không chỉ xảy ra trong lãnh vực dạy học mà toàn bộ thị trường công việc đều thừa thãi người và rất khó để có được một vị trí tốt đẹp. Các bạn học của con, nhiều người đã kết hôn và phải chăm lo cho gia đình. Xoay sở để sống qua ngày không phải là chuyện đơn giản.

Con cũng thấy có nhiều công việc được trả lương cao thì lại đòi hỏi rất nhiều thỏa hiệp. Sự thẳng thắn và tự do cá nhân dường như bị xếp sau để không gây xáo trộn và giữ được chỗ đứng tốt, do đó càng khiến người ta thêm lo lắng và bối rối. Họ lo không có được một công việc tốt, còn khi có việc rồi thì lại lo mất việc.

Con đã tìm những công việc mà không mấy người muốn làm. Phần vì con cảm thấy sẽ bớt đi một người phải lo lắng chuyện kiếm việc hay mất việc, cũng như trợ cấp hay học bổng, cảm thấy như vậy là thành thật và không phải là việc gì to tát. Nó làm giảm đi phần nào sự dằn vặt của người khác và con thích sống một cuộc sống thảnh thơi. Cuộc sống đó cho con nhiều thời gian để nghiên cứu những thứ như yoga, thái cực quyền, đi bộ đường dài (hiking) và thiền định. Những thứ trên tuy không trang trải được mọi thứ nhưng thực sự rất hay.

Khi bắt đầu giảng dạy, con thấy học sinh phải chịu rất nhiều áp lực và không hoàn toàn chắc chắn về cuộc đời mình. Họ có những câu hỏi: "Ta là ai, ta sẽ đi về đâu, thế giới này có quá nhiều bất công và cảnh bần cùng, ta sẽ làm gì đây?" Cái mà con cần dạy không giải quyết được nhu cầu thực tế của họ. Nó không phù hợp với thực tế. Họ học vì điểm, còn con dạy vì tiền lương. Làm sao cái thứ khiến cho các đồng nghiệp của con quá lo lắng và chẳng giúp ích gì cho các học sinh của con, lại đáng theo đuổi như một nghề nghiệp chỉ để kiếm được 15.000-20.000 đô (Tương đương 55.000 - 65.000 USD ngày nay) một năm?

Các bạn sinh viên nhận được hàng trăm lá thư từ chối trên toàn quốc, và ghim chúng trên những cánh cửa văn phòng của họ. Trong các kỳ thi tiến sĩ, anh chàng ngay sát con trong phòng thi hoang mang đến mức đờ người ra. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào bức tường suốt 8 giờ đồng hồ. Đây là cơ hội cuối cùng để thi đậu, nếu không, anh ta sẽ bị đuổi và mất học bổng đi châu Âu. Anh ta chỉ không chịu nổi áp lực. Khi con chia sẻ cảm tưởng với một vị giáo sư thâm niên trong phân khoa, ông nói một cách thẳng thắn rằng: "Thế nên tôi mới chọn lãnh vực này… anh có thể tránh được những việc này". Mọi thứ đều như không đúng nữa sau đó.

Bất cứ khi nào con cố giành được một công việc tốt hoặc một vị trí có tiếng tăm là con lại thấy nặng nề và không thành thật. Trong tâm con, con biết mình đang phan duyên, đang gian lận và đang quay lưng lại với lương tâm mình. Khi đó, chính phủ và các doanh nghiệp đầy dẫy nạn tham nhũng và các vụ bê bối. Gần như bất kỳ một công việc tốt nào cũng đều lôi kéo mình đến thứ tà khí này và càng gây thêm khổ đau cho thế gian. Đạo của thế gian là: "Anh mất thì tôi được, ai cũng vì bản thân mình cả". Con không thể tham gia khi biết như vậy, và cũng không thể buông bỏ nó. Tại sao? Vì con muốn mình là số một ở tất cả mọi thứ. Ham muốn trở thành nhất, thành số một khiến tâm con không còn chân thật nữa và buộc con vào những nút thắt trong một thời gian dài.

Ngay cả những công việc nhỏ cũng đòi hỏi phải "chịu nhục" (eating crow) (mà có lần thầy giáo con gọi là rút lại các nguyên tắc đạo đức của bạn để sống được trên đời). Cuối cùng, con làm công việc trực ca đêm tại khoa tâm thần của bệnh viện vì không thể chấp nhận những phương pháp điều trị sốc điện, thuốc phẫu thuật thùy não và vờ như không biết mình đang làm gì. "Chịu nhục" là sự thua thiệt của mỗi người. Không ai sống đơn độc một mình như một hòn đảo trơ trọi.

Con không còn đủ can đảm hay ảo tưởng để tiếp tục. Con đứng giữa ranh giới của sự cố gắng "tồn tại" và làm những việc phải đạo. Chỉ đến khi tới Kim Sơn Tự (Gold Mountain Monastery), con mới bỏ được cái ranh giới đó và giữ vững lập trường. Bồ Tát Đạo là nhà.

[Bồ-tát] có thể tự độ và khiến người được độ, tự giải thoát và khiến người giải thoát, tự điều phục và khiến người điều phục, tự được tịch tịnh và khiến người tịch tịnh, tự an ổn và khiến người an ổn, tự ly cấu và khiến người ly cấu, tự thanh tịnh và khiến người thanh tịnh, tự Niết-bàn và khiến người Niết-bàn, tự an lạc và khiến người an lạc.

Phật tử, Bồ-Tát này lại tự nghĩ rằng: "Tôi phải tùy thuận tất cả Như Lai, rời tất cả hành vi thế gian, trọn nên tất cả Phật pháp, trụ nơi vô thượng bình đẳng, xem chúng sanh bình đẳng, rõ suốt cảnh giới lìa lỗi, dứt phân biệt, bỏ ch

ấp trước, khéo xuất ly, tâm luôn an trụ nơi thậm thâm trí huệ vô thượng, vô thuyết, vô y, vô động, vô lượng, vô biên, vô tận, vô sắc." Phật tử, đây gọi là Đại Bồ-tát Nhiêu Ích Hạnh thứ hai.

Kinh Hoa Nghiêm - Phẩm Thập Hạnh

Giờ đây, chúng con có một "công việc tốt", được gọi là "hạnh nhiêu ích". Cố gắng trở thành số 1 thật vô ích. Ích kỷ làm tổn phước và hao mòn bảo vật bên trong. Truy cầu tự lợi

khiến cho toàn thế giới xấu thêm. Chúng ta làm việc cho đức Phật. Đó là công việc tốt nhất ở bất kỳ cõi nào. "Bồ tát bố thí (cho tất cả chúng sanh) bằng việc làm Phật sự" (Kinh Hoa Nghiêm).

Đệ tử Quả Đình (Hằng Triều)

cung kính đảnh lễ