Bản Tấu Khúc Nghiệp

Bài nói chuyện của ông Phil Hirsch vào ngày 19 tháng 9 năm 2012 tại Phật Điện tại Vạn Phật Thánh Thành
Nguyệt san Vajra Bodhi Sea (Kim Cang Bồ Đề Hải), số tháng Hai, năm 2013, trang 137-139 [1]

  
Tôi tên là Phil Hirsch. Tôi là  một tình nguyện viên thường trú tại Vạn Phật Thánh Thành. Nhiệm  vụ chính của tôi là bảo trì phòng âm thanh. Điều tôi muốn nói tối nay là sự đầu thai, làm thế nào mà bánh xe nghiệp lực luân chuyển và làm thế nào mà chúng ta cứ mãi mãi duy trì cái nghiệp chướng ấy.  

Khi còn rất nhỏ, có lẽ vào khoảng năm hay sáu tuổi gì đó, cha mẹ tôi mua một căn nhà và chúng tôi đi xem căn nhà đó. Trong một căn phòng, tôi nhìn thấy có một cây đàn dương cầm (piano). Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được thấy cây đàn dương cầm. Tôi bước tới và khi đặt tay lên những phím đàn, tôi đã thấy điều mà tôi cho rằng đó là giấc mơ hiển hiện giữa ban ngày. Tôi nhìn thấy đôi tay mình đang chơi trên phím đàn, chồng lên trên đôi tay thật của tôi, như thể tôi được hoán đổi vậy. Tôi nhìn vào bàn phím và ngay lập tức tôi biết làm thế nào để chơi đàn dương cầm ngay. Cuối ngày đó, tôi viết một bài hát rất ngắn và đã rất hồi hộp khi khám phá lại cây đàn dương cầm. 

Suốt thời gian này, mẹ tôi thường hay nóng giận với tôi. Thời gian từ khi sinh ra cho đến khi tôi được tám hay mười tuổi gì đó, bà luôn luôn quát mắng và đánh đập tôi. Một ngày nọ, khi tôi khoảng mười tuổi, tôi nói với bà rằng bà không nên làm như thế nữa. Bà nhìn tôi và quay người bỏ đi rất nhanh. Từ ngày đó trở đi, bà không bao giờ đánh tôi nữa. Bà vẫn quát mắng tôi đôi chút, nhưng ngừng hẳn việc đánh đập tôi. Cuộc đời tôi cứ thế trôi đi, tôi vẫn có những ý niệm lờ mờ về quãng đời trong quá khứ đó, đặc biệt là liên quan tới âm nhạc. Bây giờ tôi đã ở tuổi 71 của cuộc đời. Tôi nói chuyện về âm nhạc, chơi nhạc một cách chuyên nghiệp, là nhà sản xuất băng đĩa, là kỹ thuật viên thu âm; và còn dạy phương pháp làm thế nào để sáng tác hay chơi nhạc. Tuy nhiên, cho tới tận hôm nay, tôi vẫn không thể đọc hay viết nhạc. Tôi đến với âm nhạc bằng trực  giác. 

Tôi được giới thiệu về Đạo Phật vào năm 1961 và có lẽ một phần là nhờ thiền, tôi vẫn còn có ký ức về những kiếp khác (của mình). Một lần, khi đang thiền, tôi đã thấy một cảnh tượng. Trong cảnh tượng đó, tôi nhìn thấy một ngôi nhà. Tôi ở bên trên ngôi nhà đó, nhìn xuống quang cảnh đường phố Châu Âu cách đây hàng trăm năm. Trời lúc đó về đêm và tuyết rơi; có một người phụ nữ đang đi về phía ngôi nhà. Ngay khi người phụ nữ đến gần ngôi nhà, tôi nhìn thấy cô ta đang ẵm một đứa bé. Cô ta gõ cửa và cửa mở. Một người đàn ông lớn tuổi bước ra và ngay lập tức tôi biết rằng người đàn ông lớn tuổi đó là tôi, còn người phụ nữ ấy là con gái tôi và nó vừa mới có một đứa con ngoài giá thú. 

Trong kiếp đó, mối quan tâm chính của tôi là sự giàu có và danh tiếng của một nhà soạn nhạc và nhạc trưởng, và tôi đã đạt được cả hai. Tôi đã rất bực bội với cô gái đó, đến nỗi tôi từ bỏ cô ta và đuổi cô ta ra khỏi nhà cùng với đứa bé. Tôi không có chút từ bi hay lòng trắc ẩn gì với họ cả. Cô ta đã làm nhơ nhuốc tên tuổi và danh tiếng của tôi. Sau đó, tôi đã nhận ra rằng mẹ tôi trong kiếp này đã từng là con gái của tôi trong kiếp trước đó. Có một lần, tôi hỏi mẹ tôi rằng bà có còn nhớ việc đánh đập tôi khi tôi còn nhỏ không. Bà nhìn tôi với đôi mắt đầm đìa nước mắt và nói rằng bà còn nhớ: “Không một ngày nào trôi qua mà mẹ không nhớ những ngày tháng đó”. Rồi bà nói tiếp: “Mẹ không biết tại sao mà mẹ lại đánh con khủng khiếp như thế!” Mẹ tôi đã xin tôi tha thứ và tôi đã tha thứ cho bà. 

Chúng tôi nói thêm chút nữa về chuyện đó và tôi nghĩ rằng mọi chuyện đã qua. Vào lúc trò chuyện này, tôi không biết về nghiệp báo trong quá khứ của chúng tôi; về sau này tôi mới biết đến trong lúc thiền tập. Nhưng sau khi thấy cảnh giới đó, tôi nhận ra lý do mà bà đánh tôi là vì những gì mà tôi đã làm với con gái tôi và con của nó trong kiếp trước; và tôi cảm thấy thật khủng khiếp. Sau đó, tôi phát nguyện chấm dứt sự lộn xộn trong gia đình tôi: Lòng tham lam, sân hận và ngu si của chúng tôi. 

Mẹ tôi đã mất cách đây vài năm ở tuổi 96. Từ thập niên 1970 cho đến khi bà qua đời, chúng tôi đã trở nên rất gần gũi. Lúc bà lâm chung trên giường hai năm về trước, tôi đã cầm tay bà khi bà nhìn tôi và nói: “Làm sao con vẫn có thể yêu thương mẹ dù những gì mẹ đã làm với con khi con còn rất nhỏ?” Qua những năm tháng dài mà điều đó vẫn còn vướng bận trong tâm trí của bà. Trong suốt 96 năm, bà đã sống với ký ức đó; tôi đã không biết làm thế nào để nói với bà rằng đó là lỗi của tôi. Tôi chính là lý do khiến bà đánh tôi. Vì thế tôi đã phát nguyện chấm dứt những gì mà tôi cho là sự lộn xộn trong gia đình của cá nhân tôi. 

Chúng ta đang ở trong thời kỳ Mạt Pháp, nơi mà người ta lấy lòng tham lam, sân hận và ngu si làm những tiêu chuẩn. Thật khó để tu hành trong thế giới bên ngoài, nơi mà ai ai cũng đồng ý rằng sân hận thì không sao, và nơi mà ai ai cũng đồng ý rằng tham lam là điều chấp nhận được. Một lần tôi đến Vạn Phật Thánh Thành, khoảng bốn năm về trước; một điều mà tôi đã không có được ở thế giới bên ngoài nhưng ở đây tôi lại có--đó là những vị thiện tri thức và những bản Kinh thật tuyệt vời để đọc. Qua việc đọc Kinh điển, cuối cùng tôi hiểu được làm thế nào để rối loạn trở thành điều hòa. Điều này trước đó suốt cuộc đời tôi, tôi đã không hiểu ra được, cho dù tôi có thiền tập. 

Mặc dù Đức Phật đã dạy trong suốt bao nhiêu năm và thuyết bao nhiêu Kinh Điển, tôi tìm thấy rằng ở một mức độ nào đó, Kinh Điển thực sự rất đơn giản. Đó là sự hiểu biết rằng nó là đơn giản. Việc tu hành và thực hành sự hiểu biết đó, tuy nhiên, lại rất khó khăn. Làm thế nào mà tôi từ sân hận chuyển thành không sân hận đây? Tôi thực hành hạnh kiên nhẫn. Kiên nhẫn, kiên nhẫn, kiên nhẫn. Khi tôi cảm thấy sự sân hận của mình đang dâng lên, tôi bèn hít thở một hơi thật sâu và thực hành kiên nhẫn. Thật vô cùng kỳ diệu rằng chỉ mất vài phút để làm tiêu tan đi sự sân hận đó khi tôi áp dụng tính kiên nhẫn. Nếu tôi nhận thấy rằng mình  tham lam và nghĩ quá nhiều về bản thân mình, tôi liền thực hành lòng bao dung. Điều này thật đơn giản. Khi tôi khởi phiền não, và tôi biết điều đó bằng cách cảm nhận, tôi tìm ra mặt đối lập và thực hành nó. Sự sợ hãi được đối trị bằng lòng can đảm, sự tức giận được đối trị bằng lòng kiên nhẫn, tham lam được đối trị bằng lòng bao dung và ngu si được đối trị bằng trí tuệ. 

Lễ hội kỷ niệm 50 năm mà chúng ta vừa thực hiện hồi tháng 6 vừa qua là một sự kiện vô cùng tuyệt vời và đã diễn ra  tốt đẹp. Tôi nhớ chúng ta đã nỗ lực thế nào để tổ chức lễ hội kỷ niệm này. Trong lúc làm lễ hội, có người yêu cầu tôi dời bàn âm thanh qua chỗ khác. Tôi ngay lập tức nổi giận và nói: “Không, không được, tôi không thể dời chỗ bàn âm thanh được”. Có vài người quanh tôi, ông Phú Lâm là một trong số người đó, khẽ nhắc nhở tôi về thực tế hoàn cảnh lúc đó. Ngay khi tôi đang biện bạch để giữ không gian và vị trí của mình thì tôi nhận thấy việc di chuyển cái bàn 6 feet (1,8 mét) và dành cho họ khoảng trống họ cần thật đơn giản làm sao. Khi tôi biện hộ cho mình và trở nên giận dữ, tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ về mình. Tôi nhận ra mình ngu si làm sao!. Nhờ mọi người ở đây và lời nhắc nhở nhẹ nhàng đã làm dịu đi sự giận dữ trong tôi và tôi đã hoan hỷ di chuyển cái bàn sang chỗ khác. Việc di chuyển cái bàn chỉ mất có hai giây, nhưng sự giận dữ của tôi mất hai hay ba phút. Lễ hội kỷ niệm đã diễn ra thật tuyệt vời. Và như vậy đó là ví dụ về việc làm thế nào mà cộng đồng này và Kinh Điển đã giúp tôi ngăn chặn sự sân hận của mình. 

Vào cuối lễ hội hay lúc sắp sửa kết thúc lễ hội, Sư Cô Hằng Âm tiến đến bên tôi. Tôi nói với Sư Cô rằng: "Thế là chúng ta đang có lễ hội lớn kỷ niệm 50 năm dành cho Hòa Thượng Tuyên Hoá. Sư Cô có nghĩ rằng liệu Ngài có muốn lễ hội này diễn ra không, nơi mà chúng ta phải ngưng lại mọi thứ vào phút cuối và thay đổi không?” Sư Cô nhìn tôi, mỉm cười và nói: “Để tôi kể cho ông nghe một câu chuyện: Có một lần Hòa Thượng Tuyên Hóa muốn tổ chức một buổi thuyết giảng và Ngài đã mời rất nhiều người. Chúng tôi sắp xếp một hội trường lớn, chúng tôi đặt các cái bàn ở đúng nơi mà Ngài muốn và những cái ghế ở chính xác chỗ mà Ngài yêu cầu. Thế rồi vào ngày thuyết giảng, ngay trước khi bắt đầu, Ngài nói với chúng tôi rằng Ngài muốn thay đổi mọi thứ. Ngài muốn đặt cái bàn ở đằng kia và những cái ghế thì để ở đây, và tôi đã đón nhận điều đó”. 

Một trong những điều tuyệt đẹp về thành phố này và cũng như tại sao nó có thể hoặc không thể làm chức năng như quý vị hay tôi mong muốn, là vì chúng ta thực sự ở đây chỉ để tu hành. Chúng ta ở đây để trở thành những con người tốt đẹp hơn. Tôi chỉ mong rằng các công trình kiến trúc không bị sụp đổ trước khi điều đó xảy ra, nhưng tôi hết sức vui mừng và hạnh phúc khi được là một phần của cộng đồng này. Vâng, chúng ta có bổn phận ở nơi mà chúng ta có thể nhận ra những khuyết điểm của mình; chúng ta có bổn phận làm những gì tốt nhất mà chúng ta có thể để thay đổi những khuyết điểm của mình; và chúng ta có bổn phận trở thành những con người có trách nhiệm bình thường với lòng từ bi và thấu hiểu đúng đắn mọi việc.

 A Di Đà Phật!

 

Ghi chú:

[1] Bản Anh ngữ và Hoa ngữ có thể xem online tại:  http://www.drbachinese.org/vbs/publish/513/vbs513p037.pdf.

Bản dịch Việt ngữ online: http://www.dharmasite.net/TauKhucNghiep.htm