Xây Dựng NềnTảng Phật Giáo Tại Hoa Kỳ

Giới Thiệu

Thành Lập Tăng Đoàn Chánh Pháp

Chủ Trì Lễ Truyền Giới Trên Đất Tây Phươngl
Một Tăng Đoàn Thực Hành Chánh Pháp

Bảo Vệ Chánh Pháp

Thọ Trì Kinh Lăng Nghiêm
Vạch Rõ Những Tà Sư
Phá Bỏ Những Quan Niệm Sai Lầm và Mê Tín

Xây Dựng Tăng Đoàn Hoà Hợp

Chấm Dứt Phân Chia Tông Phái
Đoàn Kết Bắc Tông và Nam Tông
Phật Giáo Trung Hoa và Phật Giáo Hoa Kỳ

Hộ Trì Kinh Thủ Lăng Nghiêm

Hòa Thượng đã nhiều lần lặp lại lời huấn thị về việc bảo vệ và hộ trì Chánh Pháp:  

"Trong Phật Giáo, tất cả kinh điển đều rất quan trọng, nhưng Kinh Lăng Nghiêm còn quan trọng hơn nữa. Phàm hễ nơi nào có Kinh Lăng Nghiêm, thì nơi đó có Chánh Pháp trụ thế. Khi Kinh Lăng Nghiêm bị mất đi, đó là dấu hiệu của thời kỳ Mạt Pháp. Trong Kinh Pháp Diệt Tận có nói “Vào thời kỳ Mạt Pháp, Kinh Lăng Nghiêm sẽ bị diệt trước nhất. Sau đó dần dần các kinh điển khác cũng bị diệt theo”. Kinh Lăng Nghiêm là chân thân của Phật, là xá-lợi của Phật, là tháp miếu thờ Phật. Nếu Kinh Lăng Nghiêm là ngụy tạo, thì tôi sẵn sàng chịu đọa  địa ngục Vô Gián, vĩnh viễn ở chốn địa ngục, không bao giờ được trở lại thế gian để gặp mọi người nữa!

Người nào có thể học thuộc Kinh Lăng Nghiêm, học thuộc Chú Lăng Nghiêm, thì người đó mới là đệ tử chân chánh của Phật!"

 
The Venerable Master and his disciples knelt to listen to Dharma Master Haideng's lectures
 

Khi Pháp Sư Hải Đăng, một vị đạo sư đạo cao đức trọng, là phương trượng Chùa Thiếu Lâm ở Trung Hoa đến để tỏ lòng tôn kính Hòa Thượng Tuyên Hóa vào tháng 12 năm 1985, Hòa Thượng đã sắp xếp cho Pháp Sư Hải Đăng thuyết giảng về “Bốn Khía Cạnh Thanh Tịnh Bất Biến” trong Kinh Lăng Nghiêm. Ngài tán thán bài thuyết giảng của Pháp Sư Hải Đăng mà nói rằng chỉ có những người thanh tịnh và chân chánh mới dám giảng giải phần Kinh văn này. Để tỏ lòng tôn kính Pháp Sư Hải Đăng, đích thân Hòa Thượng đã quỳ nghe những buổi thuyết Pháp này.

Pháp tự nó vốn không có "Chánh, Tượng, Mạt"; nhưng tâm con người thì có sự phân biệt về "Chánh, Tượng, Mạt". Theo Hòa Thượng, bất cứ khi nào còn có người dụng công tu hành, thì khi đó là Chánh Pháp còn đang trụ thế. Nếu không còn ai tu hành, không có người nào đọc, tụng, và học thuộc Kinh Lăng Nghiêm, thì đó là thời kỳ Mạt Pháp. Bởi trong Kinh Lăng Nghiêm, có phần "Tứ Chủng Thanh Tịnh Minh Hối" giảng về sát sanh (sát), trộm cắp (đạo), dâm dục (dâm), dối trá (vọng); với phần "Ngũ Thập Ấm Ma” giảng về thiên ma, ngoại đạo cặn kẽ đến tận xương tuỷ; và cả hai phần này đều nói rất rõ ràng rằng khi nào không còn người giữ giới, thì khi đó là thời kỳ Mạt Pháp. Bất cứ khi nào giới còn, thì tức là Phật Pháp còn vậy!

Trích từ luận án của Cư Sĩ Trần Do Bân : Luận Về Những Cống Hiến Của Hòa Thượng Tuyên Hóa Đối Với Nền Phật Học,  p. 432 - 433, "In Memory of the Venerable Master Hsuan Hua, Vol. III,