Xây Dựng NềnTảng Phật Giáo Tại Hoa Kỳ

Giới Thiệu

Thành Lập Tăng Đoàn Chánh Pháp

Chủ Trì Lễ Truyền Giới Trên Đất Tây Phươngl
Một Tăng Đoàn Thực Hành Chánh Pháp

Bảo Vệ Chánh Pháp

Thọ Trì Kinh Lăng Nghiêm
Vạch Rõ Những Tà Sư
Phá Bỏ Những Quan Niệm Sai Lầm và Mê Tín

Xây Dựng Tăng Đoàn Hoà Hợp

Chấm Dứt Phân Chia Tông Phái
Đoàn Kết Bắc Tông và Nam Tông
Phật Giáo Trung Hoa và Phật Giáo Hoa Kỳ

Phá Bỏ Những Quan Niệm Sai Lầm và Mê Tín

Trong quá khứ, Phật Giáo tại Trung Hoa thường khiến người ta có ấn tượng sai lầm, cho rằng đây là tôn giáo chuyên siêu độ vong linh người chết; và do đó Phật Giáo đã bị một số các phần tử trí thức bài xích, xem thường.

Hai năm trước khi nhập Niết Bàn, Hòa Thượng đã từng thiết tha kêu gọi: 

"Phật Giáo tại nước Trung Hoa với các nghi thức Thủy Lục Không, Phóng Diệm Khẩu, làm Phật sự, siêu độ vong linh,... đã trở thành như một thứ 'hình dáng tiêu biểu' của Phật Giáo Trung Hoa. Họ không chịu ngừng lại để suy nghĩ rằng, nếu cứ tiếp tục như thế, họ sẽ dung dưỡng thành một đám dân lang thang vô nghề nghiệp, lây lất trong Phật Giáo để kiếm ăn! Thật đáng tiếc biết bao! Chỉ biết kiếm tiền bằng cách siêu độ vong linh!. "Thật ra, để siêu độ được vong linh, quý vị cần phải có căn cơ, có đức hạnh. Nếu quý vị có đức hạnh thì đừng nói là tụng kinh hay niệm chú, chỉ cần quý vị phán một câu: 'Hãy đi vãng sanh đi!' thì cũng đủ cho vong linh đó được vãng sanh về thế giới Cực Lạc rồi! Còn nếu quý vị đã không có đạo đức, lại còn không có một sự hành trì gì cả, thì tôi hỏi quý vị, quý vị dựa vào cái gì để siêu độ vong linh? Có thể nói như thế là mắc món nợ này với thí chủ, đồng thời còn làm cho các chế độ căn bản của Phật Giáo không tồn tại được nữa."

Đúng thế, Phật Giáo có được Tam Tạng Mười Hai Bộ Kinh - một bảo tàng trí huệ nhiều vô lượng vô biên như thế,- thế mà người ta không chịu khai phát giáo nghĩa trong đó, chỉ toàn là dụng công hời hợt bên ngoài. Đây quả thật là một việc rất đáng tiếc!

Trong những Phật tử Á Đông đã quy y, có một sự hiểu lầm rất phổ biến. Mọi người đều nghĩ rằng càng quy y với nhiều thầy thì càng tốt. Đây là một dấu hiệu của thời kỳ Mạt Pháp. Do quy y với Thầy này, rồi quy y với Thầy nọ, họ gây ra sự tranh chấp giữa các Thầy vì tranh cãi lẫn nhau xem ai là người có duyên Phật Pháp và có được những người đệ tử đó. Nhưng Hòa Thượng luôn luôn yêu cầu những người đã quy y rồi thì đừng ghi danh quy y nữa - họ chỉ cần theo đại chúng và tùy hỷ. Một vị cao tăng đương thời là Đại Sư Ấn Quang cũng có nói rằng trong việc quy y, thành viên của Tăng Đoàn là đại diện cho Phật để truyền ba quy y (Tam Quy). Vị Thầy đó là chứng minh sư, nhưng người Phật tử quy y không phải là quy y với vị Thầy đó. Điều này có nghĩa là chúng ta thật sự nên đặt câu hỏi là :  "Ai là vị Thầy chứng minh việc truyền Tam Quy cho quý vị ?" chứ không phải là câu hỏi :  "Quý vị quy y với ai ?". Hòa Thượng nói:  

"Có người nói rằng :  'Thiện Tài Đồng Tử thăm viếng năm mươi ba vị (thầy), như vậy tại sao tôi không thể lạy thêm nhiều vị thầy nữa ?'. Nhưng quý vị cần nhận thức rằng Thiện Tài Đồng Tử luôn luôn được thầy cũ gởi đi đến vị thầy kế tiếp. Đó không phải là do lòng mong muốn tham lam có vị thầy khác có đủ đức hạnh, quay lưng lại với vị thầy hiện tại của mình và lén lút quy y với vị thầy khác. Rất nhiều  Phật tử cao niên người Trung Hoa đã quy y tới hàng chục hay hàng trăm lần. Nhưng khi quý vị hỏi họ "quy y" có nghĩa là gì, thì họ không biết. Như vậy không đáng thương hay sao ? Họ nói rằng tất cả người xuất gia là thầy của họ. Nhưng tôi lại cho rằng họ không có một vị thầy nào cả, bởi vì tâm họ thiếu lòng tin, như vậy thì làm sao họ được cứu độ ? Con người cần phải có lòng tin để được cứu độ. 

Trích từ Luận Án của Cư Sĩ Trần Do Bân: Th Luận Về Những Cống Hiến Của Hòa Thượng Tuyên Hóa Đối Với Nền Phật Học (A Discussion of Venerable Master Hsuan Hua's Contibutions to Buddhism,p. 433 - 434), "In Memory of the Venerable Master Hsuan Hua, Vol.III"