Xiển Dương Giáo Dục

Giới Thiệu
Thiết Lập Trường Học Miễn Phí
Thiết Lập Đại Học Phật Giáo
Huấn Luyện Tăng Ni và Cư Sĩ
Giáo Dục Sa Di và Sa Di Ni
Kêu Gọi Tại UNESCO
Quỹ Học Bổng
Kính Trọng Cao Niên, Trân Quý Thiếu Nhi
Hệ Thống Giáo Chức Thiện Nguyện

Hệ Thống Giáo Chức Thiện Nguyện

Welcoming the Volunteer Teachers' Delegation, 1993

Chào đón phái đoàn giáo chức thiện nguyện, 1993

Gần đây, nhằm mục đích cải cách toàn diện việc giáo dục và làm sống lại đức tính thanh liêm đã bị quên lãng, Hòa Thượng Tuyên Hoá đã dốc hết mọi nỗ lực của mình, không quản khó nhọc đảm đương khó khăn trong việc thiết lập hệ thống “giáo chức thiện nguyện” tại những trường học ở chùa Vạn Phật Thánh Thành. Chúng ta biết rằng giáo chức giống những người làm vườn. Chỉ bằng sự chăm sóc tỉ mỉ thì ngôi vườn mới ngập tràn những đóa hoa nở rộ. Chúng ta có thể nói rằng nguyên nhân chính của nền giáo dục ngày nay đang ở bờ vực sụp đổ vì thiếu những thầy cô giáo dạy học vì mục đích giáo dục. Hòa Thượng đã khóc khi thấy gốc rễ của sự suy đồi này. Với tầm nhìn cao xa và sâu rộng của Ngài, việc sử dụng những giáo chức thiện nguyện không những chỉ giải quyết được tình trạng nguy hiểm này, mà còn là sự biểu hiện tấm lòng đại bi của Ngài.

Hệ thống giáo chức thiện nguyện này cũng tạo thành mẫu mực tránh sự suy đồi đạo đức của thầy cô giáo. Vì là giáo chức thiện nguyện nên tự nhiên đưa đến sự cống hiến hoàn toàn. Hòa Thượng đã mô tả lý tưởng này như sau:

Mỗi người giáo chức phải đem bản thân mình làm tấm gương. Người giáo chức phải thành thật và tự trọng, truyền đạt lại trí tuệ và niêm hứng khởi của mình cho thế hệ kế tiếp. Họ không nên tranh đấu để tăng lương hay đình công.

Bằng cách này, họ có thể tận tâm tận lực dạy dỗ. Họ sẽ không chỉ là "giáo chức của sách" mà còn là "giáo chức của mọi người". Như câu “Đạt đến chỗ không mong cầu, thì phẩm hạnh cao cả" (Đáo vô cầu xứ phẩm tự cao). Chỉ khi các giáo chức không tìm cầu tiền bạc và danh vọng thì mới mới có thể truyền được cho học sinh niềm hứng khởi cao cả và lý tưởng rộng lớn, và như vậy đảm đương công việc khó khăn là chấn chỉnh đời sống của mọi người và phát triển hoà bình lâu dài. Khi đức Khổng Tử du hành giữa các quốc gia phong kiến, Ngài đã dạy dỗ hơn ba ngàn đệ tử, bảy mươi hai người trong số đó là bậc hiền nhân học rộng; đức Khổng Tử đã giúp mọi người và gìn giữ quốc gia. Triết lý dạy cho tất cả mọi người không phân biệt của đức Khổng Tử có thể được xem như là sự biểu lộ chân thật của việc dạy dỗ vì mục đích giáo dục. Triết lý này cũng có thể được xem như tiên phong trong lịch sử về việc dạy học thiện nguyện. Đặc biệt trong thời đại ham muốn vật chất lan tràn này, quyết tâm anh hùng của Hòa Thượng tiếp nối các phương thức thuở xưa và gây hứng khởi cho hậu thế thật sự là “cách duy nhất khi mà không còn cách nào” và là “hy vọng duy nhất khi dường như không còn hy vọng.” Ngài đã làm được điều đó mà tưởng chừng như không thể làm được.

Excerpt from an article by Shi Heng Shi, Jennifer Sun, Yvonne Chen,
p. 86 - 87 "In Memory of the Venerable Master Hsuan Hua, Vol. I"