Phái Đoàn Tại Hoa Kỳ và Gia Nã Đại

Giới Thiệu
Hòa Bình Thế Giới
Santa Clara
Đại Học Berkeley
Đại Học Los Angeles
Đại Học British Columbia
Austin, Texas
Duyên Hải Phía Đông

Phái Đoàn đến Austin , Texas

Từ 30 tháng 11 đến 3 tháng 12, 1989, Hòa Thượng thuyết giảng tại Austin, Texas.

Trong chuyến này, một việc thích thú đã xảy ra. Dưới đây là trích một phần bài nói chuyện của Guo-Shi Wei được tìm thấy trên báo Vajra Bodhi Sea (Kim Cang Bố Để hai), số tháng 10, năm 2000. 

Một chuyện xảy ra vào năm 1989 hoặc 1990 khí Hòa Thượng đến Texas. Tôi tin rằng Hòa Thượng chỉ đến đó một lần, dĩ nhiên là vì những lý do đặc biệt. Vào thời đó, không có nhiều chùa chiền nên chúng tôi phải ăn bên ngoài và không ăn trong chùa. Mọi người biết rằng có những loại đũa chỉ dùng một lần rồi bỏ thường kèm theo phần ăn trưa. Vào lúc đó, khi Hòa Thượng ăn xong phần của ngài, ngài dùng giấy lau tay chùi sạch đôi đũa và bỏ vào túi.  

Khi mọi người thấy Hòa Thượng làm như vậy, họ rất mắc cở. Làm như vậy thì trông không đẹp. Tại sao Hòa Thượng lại làm như vậy? Họ nói với ngài, Bạch Hòa Thượng, những đôi đũa đó sau khi dùng thì có thể liêng vất đi. VChung ta không cần giữ những đôi đũa đó.” Hòa Thượng nói, Tôi không phí phạm như ông!”. Dĩ nhiên người đó không dám nói gì nữa. Từ lúc đó trở đi, không ai đề cập điều gì nữa. Từ ngày đó, sau mỗi bữa ăn, Hòa Thượng thường lau đôi đũa của mình và giữ lại. Không ai để ý là ngài có giữ lại đũa sau mới bữa ăn hay không, nhưng dường như mỗi lần họ thấy, Hòa Thượng đều giữ lại đôi đũa.

Sau khi chuyến hành trình hoàn tất và chúng tôi sau trở về lại tiểu bang California , chúng tôi phải đổi chuyến bay và đợi ở phi trường chừng một tiếng rưỡi đồng hồ. Lúc đó là giờ ăn trưa. Không có đủ thì giờ để ra ngoài ăn và tại phi trường thì không có nhiều thứ để ăn. Chúng tôi phải làm gì? Một cư sĩ tình nguyện đi mua thức ăn phía bên ngoài phi trường trong khi chúng tôi chờ đợi tại phi trường. Điều này giúp giải quyết vấn đề cho mọi người. Người cứ sĩ đó rất sốt sắng và mua rất nhanh. Mọi người rất vui mừng khi người đó trở lại. Chúng tôi ngồi tại phi trường, mở hộp thức ăn trưa ra, và khám phá ra rằng vì vội vàng, người cứ sĩ đã quên lấy đũa. Ngay lúc đó, Hòa Thượng lấy ra những đôi đũa từ trong túi của ngài. Cho còn một đôi đũa nè.” Một đôi đũa nữa cho con nè!”. Quả Phu, đôi đũa này cho con”. Một đôi đũa cho người này, một đôi đũa cho người kia. Khi Hòa Thượng phân phát hết các đội đũa của ngài, mọi người ai cũng có một đôi đũa. Không quá nhiều mà cũng không quá ít!

Nhớ lại trường hợp này, Guo-shi Wei nói rằng, Có lúc quý vị thấy việc thánh nhân làm là kỳ lạ, nhưng sau đó khi quý vị nghĩ lại, quý vị nhận thức rằng những việc làm đó có lẽ là thích hợp nhất cho hoàn cảnh và nhân duyên lúc đó.” Hòa Thượng không tham lam lấy thêm nhiều. Ngài không nghĩ đến việc để dành thêm vài đôi đũa nữa. Không. Chỉ vừa đủ.