Thư Chân Hành Giả

(Những lá thư hai Thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California)

 

 

tbnb.jpg (44760 bytes)

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003) 

Nhất Tâm Đảnh Lễ

Full-sized slideshow

Three Step One Bow Song

Video: Welcoming Dharma Masters Heng Sure and Heng Chao on the Opening Light Ceremony of CTTB (1979)

Chào đón hai Thầy Hằng Thật và Hằng Triều về đến Vạn Phật Thánh Thành vào ngày Lễ Khai Quang năm 1979 

0:44:19

361MB

83.2.6MB

11.1MB


Mục lục:

Lời Nói Đầu

Hằng Triều, Vị Hộ Pháp

Những kẻ xấu ở khu phố Lincoln Heights

Các người nghĩ các người đang ở đâu, ở Thánh địa Mecca chăng ?  

Những kẻ theo phái Moonies ở Beverly Hills  

Quán niệm của Hành giả

Quá nhiều sân hận trên thế giới 

- Phạm quy-củ, làm bể kiếng

"Chúng tôi đang cố gắng hết sức để về tới nhà!"

Nói thì dễ mà làm thì khó 

         - Vọng Tưởng Gây Ðau Ðớn

Sự chuyển đổi từ trong ra ngoài

Ðiều kỳ lạ nhất ở bậc Thánh-nhân là sức mạnh của nước

Có vẻ "ngu đần" trong chiếc áo tràng đời nhà Ðường 

          - Một bài thực tập khác về hạnh "quên mình vì người"

Hai "tu sĩ" hành hung một thiếu niên

Suýt chết trên Xa Lộ số 1

Sai một ly, đi sai ngàn dặm 

Phạm giới khởi nguyên từ vọng tưởng

A Di Ðà Phật! 

Ðạo Phật Ở Nước Mỹ

Có phải là cái đó không? Chỉ chừng ấy thôi sao?

Bảy dặm của đoạn đường nguy hiểm nhất

Làm thế nào ông có thể đi sai được?

Tôi có thể nghiền ngẫm một câu kệ trong nhiều tuần

Nhưng không có gì để bám vào

Những sinh vật ngoài không gian đang đến   

Tu Sĩ và những người khiêu khích

Tìm Cái Giả Trong Cái Thật

Nhân Duyên với Phật Tỳ Lô Xá Na

Đau đến cực điểm 

Chỉ nhìn xem nó phát triển như thế nào! 

(còn tiếp)


 

 

 

 


 

Lời nói đầu

Ba bước, một lay - ba bước dọc theo cạnh xa lộ, rồi lạy một lạy xuống đất; đầu gối, cùi chỏ, bàn tay, trán đều chạm đất, rồi đứng lên, chắp tay, bước thêm ba bước, rồi lại lạy thêm một lay. Hết giờ này sang giờ khác, ngày này sang ngày khác, trong hai năm rưỡi, họ hành hương lễ lạy theo cách đó. Tại Trung Hoa, những Phật tử thành tâm có những lúc thực hành công việc khó khăn có tính cách cầu nguyện là ba bước một lạy trong vài trăm thước cuối cùng trước khi đến một nơi thánh địa. Nhưng đây là California , và hai tăng sĩ hành hương này là người Mỹ trẻ tuổi. Mặc áo tràng và giới y, không mang tiền bac, không trang bị gì ngoài kỷ luật và lòng thành kính, họ đã đi bộ và lạy 800 dặm (1) dọc theo vệ đường nhỏ hẹp của Xa Lộ Ven Biển Thái Bình Dương. Mỗi ngày tiến triển một dặm, họ lạy từ trung tâm thành phố Los Angeles về phía bắc dọc theo bờ biển, xuyên qua Thành phố Santa Barbara và dọc theo vùng Big Sur, xuyên qua thành phố San Francisco và qua cầu Cựu Kim Sơn, rồi lạy xa thêm 100 dặm (2) về phía Bắc để đến Vạn Phật Thánh Thành, một trung tâm giáo dục và tôn giáo vừa được thành lập taị quận hạt Mendocino. Khi lễ lay, họ cầu nguyện thế giới không còn thiên tai, tai họa và chiến tranh. 

Vị tăng sĩ tịnh khẩu dẫn đầu là Thầy Hằng Thật. Thầy từ thành phố Toledo , tiểu bang Ohio , vào năm 1974 Thầy đã tự tìm đường đến Tu Viện Kim Sơn Thiền tự tại San Francisco. Tai đó trên một đường phố cạnh khu Mission, có một cao tăng Trung hoa là Hòa Thượng Tuyên Hóa, đang sống thầm lặng trong khi thực hiện công việc tiên phong của ngài là gieo trồng lại truyền thống tăng đoàn Phật Giáo tại Phương tây . Nhờ đức hạnh và trí tuệ của Hòa Thượng làm cảm động, Thầy Hằng Thật đã gia nhập với những người trẻ tuổi Hoa Kỳ khác thọ nhận pháp danh và toàn giới của một tăng sĩ Phật Giáo. 

Trong thời gian học hỏi tiếp theo, Thầy Hằng Thật được đọc về cuộc hành hương lễ lạy do Hòa Thượng Hư Vân thực hiện vào thập niên 1880,  ngài là một tăng sĩ Trung hoa đặc biệt nhất trong thế hệ của ngài. Hòa Thượng Hư Vân đã lạy mỗi ba bước qua suốt bề rộng của nước Trung Hoa; và mất đến năm năm. Thầy Hằng Thật biết rằng Hòa Thượng Hư Vân là Tổ Sư của dòng thiền Quy Ngưỡng của Thiền tông, và Thầy biết Hòa Thượng trụ tr ì và cũng là Thầy của Thầy, tức là Hòa Thượng Tuyên Hóa, là vị tổ sư hiện tại, đã nhận được sự truyền pháp từ Hòa Thượng Hư Vân vào năm 1949. Do sự liên hệ gần gũi này gây hứng khởi, Thầy Hằng Thật đã xin Hòa Thượng Tuyên Hóa để được thực hiện chuyến đi hành hương ba bước một l ạy. Hòa Thượng chấp thuận nhưng lại nói "Hãy chờ đợi!". Thầy Hằng Thật phải chờ đợi một năm. Hòa Thượng Tuyên Hóa cho biết điều mà Thầy Hằng Thật cần là một người đồng hành và là người hộ pháp thích hợp. Đó là Thấy Hằng Triều. Vốn quê quán từ thành phố Appleton, tiểu bang Wisconsin, Thầy Hằng Triều đã đến thành phố Berkeley để học võ thuật, và đã trở nên một người tài giỏi về nhiều môn phái võ thuật. Khi người thầy dạy Thái Cực Quyền cuối cùng có nói với Thầy là "Thiền định cao hơn bất cứ võ thuật nào.", Thầy Hằng Triều đã qua bên kia Vịnh để theo học tại Tu Viện Kim Sơn. Khi vừa nghe lời nguyện của Thầy Hằng Thật, Thầy liền hỏi là Thầy có thể đi theo để cùng lễ lạy được chăng. Và chỉ trong vòng một tuần, Thầy Hằng Triều thọ giới Sa Di và phát nguyện chính thức cùng đi lễ lạy bên cạnh Thầy Hằng Thật, đồng thời phụ trách các công việc như nấu nướng, dọn dẹp, lập trại, và  tiếp chuyện với những người xa lạ. 

Như vậy cuộc đi hành hương bắt đầu. Hòa Thượng Tuyên Hóa tiễn đưa họ khi họ rời Tu Viện Kim Luân ở Thành Phố Los Angeles vào ngày 7 Tháng năm 1977. Đối với Thầy Hằng Triệu, là một nhà võ thuật, Hòa Thượng nói "Con không được dùng võ thuật trong chuyến hành hương. Lời nguyện của Thầy Hằng Thật là mong muốn chấm dứt những thiên tai, tai họa và chiến tranh; như thế làm sao con có thể tự mình dùng bạo lực đuợc? Nếu một trong hai con đấu tranh, hay thậm chí đắm chìm trong cơn giận, các con sẽ không còn là những môn đệ của ta." Về việc bảo vệ tránh những nguy hiểm trên đường hành hương, Hòa thượng Tuyên Hóa chỉ dẫn họ hãy thực hành bốn vô lượng tâm của Bồ tát là Từ, Bi, Hỉ và Xả. Đó hẳn nhiên không phải là lần cuối cùng mà hai vị tăng sĩ lễ lạy cần đến lời khuyên của Thầy của họ. 

Trên đường, hai người hành hương nghiêm ngặt tuân theo kỷ luật tu viện của họ - mỗi ngày chỉ ăn một bữa chay; không vào trong nhà, ngủ ngồi trong chiếc xe  băng rộng Plymouth đời 1956 cũ kỹ được dùng làm nơi trú ngụ của họ. Vào những buổi tối sau một ngày lễ lạy, họ học Kinh Hoa Nghiêm qua ánh sáng của ngọn đèn dầu. Họ dịch những đoạn kinh sang tiếng Anh và cố gắng áp dụng đạo lý trong Kinh với những kinh ngiệm ngoài đường hàng ngày của họ, như thầy của họ đã khuyến khích họ làm. Những tăng sĩ này bảo vệ sự tập trung tâm trí của họ bằng cách tránh đọc báo, bằng cách tắt máy radio, và bằng cách giữ thời biểu thiền tập nghiêm ngặt. Thầy Hằng Thật giữ nguyện tịnh khẩu trong suốt chuyến hành trình,vì vậy trả lời những câu hỏi của nhiều người gặp trên đường trở thành công việc của Thầy Hằng Triều. Thỉnh thoảng có những người đến thăm với thái độ thù nghịch, một số người đe dọa dùng bạo lực, nhưng đa số thì hiếu kỳ, và thường những kẻ hiếu kỳ lại trở thành những người hộ pháp cho các tăng sĩ này, mang đến thức ăn và những đồ dùng cho đến khi những tăng sĩ này lễ lạy ra khỏi khu vực. 

Tất cả những điều quan trọng xảy ra trên xa lộ - những lỗi lầm và trưởng thành, những thử thách và những cuộc gặp gỡ đáng chú ý. những nguy hiểm và những thâm giải , việc nỗ  lực dụng công bằng thân thể và tâm trí - những người hành hương đều báo cáo lại trong những bức thư gởi đến Hòa Thượng Tuyên Hóa. Ngài đích thân trả lời bằng cách thỉnh thoảng đến thăm viếng họ, cho họ những hướng dẫn tâm linh vô giá, những khiển trách, những câu chuyện vui, và những khai thị vừa cao siêu vừa bình phàm vào đúng lúc. Những bức thư đó là nội dung của quyển sách này.  

Những bức thư này viết ra không có ý niệm là để xuất bản, mà chỉ là phương tiện hai vị tăng dùng để cố gắng chân thành cởi mở nói ra những kinh nghiệm trên đường của họ.   Như vậy, những bức thư này lưu giữ  lại một ký sự không tô vẻ về một cuộc hành trình tâm linh xác thực

_____________

Chú thích:

(1) khoảng 1300 Km

(2) khoảng 160km


 

Hằng Triều, Vị Hộ Pháp

Ngày 11 tháng 5 năm 1977

Kính bạch Sư-Phụ,

Con chí tâm quy y Sư-Phụ,

Xin Sư-Phụ từ bi thương xót hết thảy chúng sanh!

Việc lễ bái này cũng tương tự như một khóa tham-thiền. Mọi thời khắc luôn chuyên nhất quả thật là khó khăn, chúng con từ từ tiến bộ vững vàng. Ba bước, một lạy.

Thầy Hằng Triều là một vị hộ-pháp đắc lực. Thầy đã cứu chúng con thoát khỏi một tình cảnh nguy hiểm mà chính thầy sẽ tường thuật lại dưới đây. Các cư-sĩ tại gia (1) đã bảo hộ và lo lắng cho chúng con rất kỹ lưỡng. Con không nói chuyện nhiều (2). Ðây là cơ hội tốt mà thệ nguyện của đệ tử có thể được thực hành viên mãn, nghĩa là chỉ nói ra những lời nhằm phụng sự Tam-Bảo. Ðệ tử cảm kích bất tận về dịp may tu Ðạo này.

Hằng-Thật

*****

Sư-Phụ từ giám,

Muốn duy trì sự an toàn kỳ diệu của chúng con thì cần phải có tánh thận trọng. Cho tới nay, chúng con chỉ mới gặp phải một vài chướng ngại tương đối nhỏ nhoi, nhưng lại nhiều thử thách.

Ngày thứ nhất, chúng con bắt đầu lễ bái dọc theo các quán rượu trong một khu vực hung bạo. Rất nhiều gã say rượu hắc búa. Vì là lần đầu tiên đơn độc lễ bái ngoài đường phố nên chúng con không khỏi bị đôi chút áp đảo. Lại thêm ướt át và lem luốc bởi đường sá vẫn còn ẩm ướt bùn lầy (mưa vừa tạnh, bầu trời hơi quang đãng khi chúng con bắt đầu lễ lạy), nên trông chúng con không được oai nghi lắm. Sang cái lạy thứ nhì thì có chuyện liền.

Một gã say rượu cao lớn từ đằng sau vỗ vai con mà bảo rằng: "Ê, bạn làm cái gì ở đây vậy?" Con cố gắng giải thích một cách yếu ớt trước sự sửng sốt của hắn. Hắn đứng cách con chừng ba tấc (7 inches). Hắn từ từ rút trong ví ra một tấm ảnh Chúa Giê-su (Jesus) với mái tóc dài hippy và nét mặt nhạy cảm. Hắn cứ đưa qua đưa lại bức ảnh trước mặt con, có vẻ chờ đợi. Con khéo léo tiến đến sát bên thầy Hằng-Thật. Một chiếc xe hơi thuộc loại souped-up chạy vụt qua: "Nè mấy tên quái đản, hạn cho tụi bây từ đây đến hoàng hôn phải ra khỏi chỗ này!" Ồ, chúng con chỉ mới ra lạy có ba phút thôi mà đã lắm thử thách rồi.

Chúng con tiếp tục lê bước. Nhiều nhóm người tụ tập đằng trước bởi những lời truyền miệng lan nhanh. Có tiếng cười nhạo báng: "Các ông vĩnh viễn không đến đâu được bằng cách đó cả, ha, ha..."

Một người khác chế giễu: "Kìa, Joe! Họ đang chúc phước cho trạm xăng của mày kìa! Ha, ha.."

Có vài người đi ngang qua chúng con, xem chúng con như là những thớt gỗ. Họ cũng không khác biệt gì, như đang nhập thiền-định Ti-vi vậy. Nhưng khi chúng con lạy đến thì các nhóm người lại tự động rã ra. Dường như đối với họ chúng con cũng ra vẻ thế nào lắm!

Họ thách thức chúng con bằng lời nói--không hiệu quả. "Ê, tưởng tượng xem tao sẽ đá đít bọn chúng khi chúng quỳ xuống!" Không phản ứng. Một nhóm đàn ông đông hơn tụ họp ở góc phố. Người cầm đầu tướng cao ráo khoảng gần 1 thước 9 (6' 5"). Một tên đàn em của hắn chen vào giữa chúng con, vỗ vào đầu chúng con, rồi cũng lạy theo, cố tình khiêu khích chúng con. Không phản ứng. Thầy Hằng-Thật không ngừng tiến tới phía trước. Con cố thu ngắn khoảng cách. Ðột nhiên, họ tự giải tán, và bảo tên đàn em cứ lẽo đẽo theo chúng con: "Cho họ lạy qua đi, họ sẽ không làm gì đâu!" Chúng con lạy qua nơi đó. Con có cảm giác là hai tên cầm đầu vẫn bám sát chúng con ở đằng sau. Rất khó xả bỏ tất cả công phu võ thuật mà con đã tập luyện hằng bao nhiêu năm trời (3), nhưng con biết rằng không có sự hộ vệ bằng sức mạnh nào có thể cứu được người hành-giả thành tâm. Chúng con vẫn đi, vẫn lạy... Cuối cùng, gã to lớn đứng hẳn sang một bên và lễ phép hỏi: "Xin lỗi ông, ông có thể cho tôi biết là các ông đang làm gì không?" Con gật đầu, lạy xong một lạy, rồi đứng dậy giải thích.

"Ồ, kỳ lạ quá, ông ta không nói chuyện à? Công việc của các ông không dễ đâu. Cầu cho thế giới hòa bình, tôi cũng tán thành. Lạy đến tận Ukiah! Ông Phật này là gì? v.v.." Họ đã xúc động. Một cái gì đó vừa dịu dàng vừa chân thành đang lộ ra. Ranh giới biến mất. Băng đá tan thành nước. Gã nói: "Chúc các Ngài bình an," và làm dấu thánh giá chúc phước lành cho chúng con trước khi bỏ đi: "Hãy cẩn trọng!"

Chúng con toàn thắng! Ðã đến lúc phải tìm nơi cắm trại. Mây lại vần vũ. Trời sắp mưa. Quên mang giấy vệ sinh.

Hai giờ rưỡi sáng. Chúng con đậu xe đối diện với xưởng bánh tortilla ở Nam Pasadena. Con thức dậy tụng chú. Con nghe có tiếng bước chân lê lết trên đường và tiếng người thì thầm. Một cái bóng băng vụt qua bên phải chiếc xe. Bang! Một cánh tay thò qua cửa sổ xe không đóng, cố mở chốt cửa. Bên ngoài, chó sủa inh ỏi. Con la lên: "Ê!" Con nhìn thấy bốn bóng đen bỏ chạy. Họ tụ tập lại dưới đường phố. Một lát sau, con nghe có tiếng đá văng chạm vào lề đường chung quanh xe chúng con. Con chùi lớp sương mỏng trên cửa xe và trông thấy bọn họ, bây giờ với gậy gộc trong tay, đang tiến dần về phía chúng con. Họ ném đá và dàn ra giữa đường để tấn công chúng con. Con nhảy vào ghế, mò mẫm tìm công-tắc và cho nổ máy xe. Máy không nổ. Hoảng hốt. Con niệm danh hiệu Quán Âm Bồ Tát và cố thử lần nữa. Rù... rù! Tiếng máy gầm lên. Con lái xe vụt ra đường. Một người trong bọn họ nhảy đến định ngăn cản, nhưng chúng con chạy thoát kịp!

Chúng con đến Chùa Kim-Luân, đậu xe ngay lối ra vào và ngủ ở đó cho đến bốn giờ sáng. Tinh thần mệt nhọc. Hôm nay là một ngày thử thách lớn lao.

Chúng con vô tình giết chết nhiều kiến và côn trùng nhỏ nằm dưới tay chân chúng con trong khi lễ bái. Mỗi ngày, chúng con cảm thấy sức lực kiên cường hơn, và chuyên nhất thêm. Mơ màng trong mơ màng, mơ thấy mình lễ bái qua suốt vùng L.A. Ba Bước, Một Lạy, thật là huyền diệu không thể nghĩ bàn.

Bình an trong Ðạo,

Hằng-Triều

******

Chú thích:

(1) Cư sĩ họ Trương, Bà Phương-Quả-Ngộ, Hoàng Alice, và hai vợ chồng họ Hồ. (bản Hán-văn, quyển thượng, trang 1)

(2) Thầy Hằng-Thật phát nguyện hoàn toàn không nói chuyện trong suốt cuộc hành trình "Ba Bước, Một Lạy," trầm mặc hồi hướng công đức. (bản Hán-văn, trang 1)

(3) Thầy Hằng-Triều vốn là cao thủ đai đen của Không thủ đạo. Thầy cũng dạy Thái cực quyền và Thiếu lâm-quyền trong nhiều năm. (bản Hán-văn, trang 3)

******

Những kẻ xấu ở khu phố Lincoln Heights 

Thứ bảy, ngày 14 tháng 5 năm 1977.

Sư-Phụ từ giám,

Chúng con tiếp tục lạy khoảng một dặm rưỡi mỗi ngày, tính ra, trung bình là năm tiếng đồng hồ đi lạy và một tiếng rưỡi nghỉ ngơi (cứ sau một tiếng thì nghỉ hai mươi phút). Chúng con thức dậy lúc bốn giờ sáng để tụng kinh sáng, rồi chấm dứt vào khoảng sáu giờ chiều để tắm rửa và tụng kinh tối như thường lệ. Mỗi ngày còn có giờ học Thái-cực-quyền với Thầy Hằng-Triều vào buổi sáng; tối đến thì chúng con đọc và dịch một đoạn ngắn trong Kinh Hoa-Nghiêm trước khi tụng bốn mươi chín lần những câu đầu của chú Lăng-Nghiêm, rồi sau đó mới nghỉ ngơi. Chúng con sống trong chiếc xe Falcon van cũ kỹ của một người Ưu-bà-tắc, ngủ ngoài đường phố L.A. và giặt rửa trong công viên. Thức ăn thọ trai của chúng con là do nhiều Ưu-bà-di hộ pháp mang đến. Các Ưu-bà-tắc và Ưu-bà-di luôn chăm sóc, lo lắng cho chúng con. Nhờ họ mà cuộc hành trình của chúng con được trôi chảy thuận lợi--họ giúp nhận các thư-từ từ cảnh sát, cho chúng con tiền cắc để bỏ vào cột đậu xe (parking meter) v.v... Một buổi sáng nọ, vì trời mưa nên chúng con lạy trong nhà đậu xe của cư-sĩ họ Woo và thọ trai ở đó (1). Chúng con lạy qua một khu phố hỗn tạp mang tên Lincoln Heights. Chúng con lạy đến trước trường Trung-học Lincoln ngay lúc vừa tan học. Lập tức, chúng con bị bao vây bởi một nhóm khoảng bốn mươi hay năm mươi học sinh vừa la hét vừa chửi thề tục tĩu. Khi thấy rằng những lời nói của chúng không lay động nổi chúng con, bọn chúng bắt đầu cười rộ, và chẳng bao lâu sau, chúng bắt chước lạy đằng sau chúng con, cho đến lúc có tới mười bốn nam-sinh sắp hàng lạy Kinh Hoa Nghiêm. Tất cả bọn chúng đều tỏ ra cung kính hơn sau khi lạy được chừng sáu lạy--những đứa thô lỗ nhất không thể theo nổi--và chúng bỏ đi, lặng lẽ và điềm tĩnh. Ngày đó không có chuyện gì rắc rối nữa cả.

Ngày kế, lúc mười giờ sáng, đột nhiên con có linh tính là ma quân đang chuẩn bị một cuộc khảo nghiệm khác ở đâu đó, một sự thách thức có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Sáng thứ sáu, khi lạy đến gần cuối khu vực Lincoln Heights vào lúc 10 giờ 15, con linh cảm là có chuyện gì đằng trước, nhưng vì con đã tháo mắt kính ra và đôi mắt luôn dán chặt vào chót mũi trong suốt cuộc hành trình nên không thấy được nhiều chi tiết nhỏ nhặt trên đường đi. Sau này thầy Hằng Triều kể cho con nghe về những gì mà thầy mục kích. Một băng gồm năm lão già tụ họp tại một quầy bánh taco ở góc đường. Một gã trong bọn đúng là một con quỷ--đã xấu xí mà hình thù lại kỳ dị như một quả lê. Gã nhảy nhót vòng vòng và chỉ trỏ về phía chúng con, tay cầm một cây roi sắt xoắn nhọn hoắt, dài chừng một thước rưởi (5'). Gã kéo một thùng rác tới trước để chận lối đi của chúng con, rồi dùng roi đập vào thùng rác gây ra những âm thanh chát chúa, đinh tai nhức óc và làm móp méo hết các góc cạnh của nó; gã cứ chỉ tay về phía chúng con và cố khiêu khích đồng bọn nhập cuộc. Thầy Hằng-Triều nói rằng gã ấy đích thực là một tên bất lương chính hiệu. Vì mãi lạy nên con không thấy rõ việc này, nhưng đột nhiên con có trực giác mạnh mẽ về một sự trợ giúp vô hình, một sự hiện diện với thiện lực kỳ diệu. Con cảm thấy thật bình tĩnh, thanh thản và nhẹ nhõm (2).

Thầy Hằng-Triều nói rằng ngay khi con lạy thẳng vào giữa đám người tại quầy bánh taco này, thì tên đầu đảng bỗng lao vụt ra như tia chớp. Từ thái độ hung hãn, hống hách, hắn chợt trở nên nhu hòa, ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Còn những gã khác thì ngồi bất động tại bàn ăn của họ khi con lạy quanh thùng rác dưới chân họ và băng qua đường để lạy ở phía bên kia. Một thanh niên tươm tất tiến ra cửa và lịch sự hỏi: "Thưa ông, ông có thể cho tôi biết về tôn giáo của các ông chăng? Tôi rất cảm kích về hành động của các ông..." Thầy Hằng-Triều giải thích ngắn gọn về mục đích của cuộc hành trình. Thầy cắt nghiã thật khéo léo.

Ðệ tử không dám cả quyết ai là người đã dẫn dắt chúng con vượt qua những đường phố ở Los Angeles, nhưng chắc chắn là có một vài sự cảm ứng thù thắng xảy ra vào buổi sáng hôm đó.

"Nếu có chúng sanh nào có tâm niệm thù hằn đối với Bồ-tát, thì Bồ-tát vẫn luôn nhìn chúng sanh ấy với ánh mắt từ ái và cho đến điểm cuối cũng vẫn không có một mảy may giận hờn."

Kinh Hoa Nghiêm - Phẩm Thập Hồi Hướng.

Ðệ tử Hằng-Thật kính cẩn đảnh lễ.

*******

Chú thích:

(1) Quy-củ của Ba Bước Một Lạy là không được vào nhà của cư-sĩ. (bản Hán-văn, trang 5)

(2) Khoảng độ mười trượng ở phía trước, bỗng có một con voi trắng lớn trang nghiêm phi thường xuất hiện. Con không thấy rõ ai đang ngồi trên mình con bạch-tượng, nhưng xem ra có đủ oai nghiêm và thần lực thù thắng, bên trái và phải đều có đội ngũ thiện-thần hộ-pháp như Bồ-tát Già-Lam oai nghiêm dõng mãnh v.v... Chính mắt con trông thấy Ðức Phật Thích-Ca Mâu-Ni cùng Bồ-tát Quán-Thế-Âm rất rõ ràng. Con có cảm giác là chư thần hộ pháp luôn lai vảng đâu đây. Kìa! Voi trắng sáu ngà vàng chói, đôi mắt từ ái, cùng các thiện-thần cầm kích hộ pháp. Ngay lúc ấy, tâm con cảm thấy sung mãn liễu tường và vô cùng quang minh sáng suốt. Con tin rằng con được hộ trì bởi Bồ-tát Phổ-Hiền vì con đang lạy Kinh Hoa-Nghiêm. (bản Hán-văn, trang 6)

(3) Thầy Hằng-Thật phát nguyện lạy Kinh Hoa-Nghiêm cùng Hoa-Nghiêm Hải-Hội Phật Bồ-Tát sau mỗi ba bước và quanh năm luôn mang túi xách có đựng bộ Kinh Hoa-Nghiêm trên vai. (bản Hán-văn, trang 7)

******

Một số vọng tưởng cùng ký ức: Một nhóm Phật-tử (1) mang thức ăn trưa và tiền cắc để bỏ vào cột sắt đậu xe đến cúng dường. Con không thể biết rõ phong tục của người Trung-Hoa. Tại phố Tàu, có một cặp vợ chồng người Hoa lớn tuổi thốt lên bằng tiếng Quan-thoại: "Ủa! Họ là người ngoại quốc!" Con liền nghĩ: "Không, chúng tôi chỉ mang lại điều đáng giá (đạo Phật) mà quý vị đã bỏ quên. Thật ra, chúng ta đều là người 'ngoại quốc', cho đến khi tất cả chúng ta giác ngộ."

Ống quần bị rách của Thầy Hằng-Thật đã được vá lại bằng một mảnh vải có in hình những bông hoa Hạ-uy-di. Nhờ chiếc áo tràng dài giúp che khuất chỗ vá nên còn giữ được vẻ uy nghi đoan chánh: Bọn trẻ ở Lincoln Heights ắt sẽ ăn tươi nuốt sống chúng con bởi một sự mâu thuẫn như thế. Người ta thường đa nghi, họ dò xét kỹ lưỡng từng hành vi của chúng con--từ sợi dây cột giày cho đến những nơi chúng con để mắt tới. Không được có chỗ sai lầm hay sơ suất, phóng dật.

Bảo trì Trung-đạo trong việc tiếp thọ đồ cúng dường thật khó. Như khi nhận được những thứ "tạp nhạp," thì chúng con phải chỉnh lại bằng cách xả cho hết dầu, làm loãng bớt chất đường và dùng vải vụn để vá lấp các lổ thủng. Khi nhận được "vàng," thì chúng con phải làm cho mờ xỉn và che giấu đi. Chúng con nghĩ rằng sẽ nhuộm chiếc quần sặc sỡ như hề gánh xiếc này thành màu nâu và xám.

Cư sĩ: Chỉ trong vòng một tháng, quý thầy sẽ lạy ra khỏi Los Angeles.

Tăng: Vậy sao?

Cư sĩ: Vâng. Theo con nghĩ thì quý thầy đã vượt qua khu khó khăn nhất rồi (vùng Lincoln Heights). Khu phố Tàu thì đỡ hơn chút đỉnh, còn khu Beverly Hills thì không thành vấn đề!

Tăng: Phần khó khăn nhất là phần ở bên trong. Không bao giờ dễ dàng cả.

Cư sĩ: Ồ! (cười, cảm nhận.)

Lễ lạy: Thỉnh thoảng, sau vô số lần lạy lên lạy xuống và đi đi tới tới trên nền xi-măng, con cảm thấy chẳng có gì hiện hữu cả. Các loại âm thanh, các mẫu đối thoại, các lời chất vấn, các mùi thức ăn từ nhà hàng, các mẩu thuốc lá--tất cả đều không thành vấn đề. Nhiều khi, ngay cả cái "tôi" cũng thất lạc, không đáng kể, dung hòa nhất như, song lại không thể sờ mó và tách rời ra. Tánh kiên nhẫn và khiêm tốn đến dễ dàng hơn sau khi đầu mũi chạm vào bầy kiến ở giữa đống xác kẹo cao-su (chewing gum) và chai lọ bể. Cũng tốt thôi. Nơi chốn là hiện tại. Quét dọn nhà cửa, từ trong ra ngoài.

Phố Tàu:

1. Có ít Phật-tử nhất. Loài vật bị giết sống công khai ("tươi").

2. Tại góc phố chính: Chúng con đang lạy. Một đám tang với băng nhạc diễn hành đang trổi bản "Chúng Ta Không Còn Thấy Nhau Nữa" lướt qua, xe mô tô cảnh sát, đám đông quần chúng, một gánh xiếc nhỏ bên phải, một ổ bánh dâu tây lớn trên một chiếc ghế hiện ra trước mặt chúng con, một phóng viên của đài truyền hình người Hoa đang chụp hình. Chúng con lạy ngang bên dưới. Chỉ vài người chú ý.

3. Lạy cách hồ cá trong chợ chừng hai feet. Chờ chết! Cả hai chúng ta! Thổi, chúng thổi bọt bằng miệng, chúng con âm thầm niệm Phật. Ðôi bên nhìn nhau qua chiếc "bồn" của mình.

4. Một bà loạn trí lẽo đẽo theo chúng con núp đằng sau, lén đá trúng ngay huyệt đạo của con. Con vẫn tiếp tục lạy, trong lòng thắc mắc không biết trước kia bà ta và con đã gặp nhau ở đâu và mai sau sẽ lại gặp gỡ ở nơi nào. Con cảm thấy như bị nhuốm bịnh.

5. Chúng con lái xe vòng quanh góc phố và băng qua một ngã tư để đậu xe. Một vài giây sau, bỗng rầm! Bang, bang! Một tai nạn khủng khiếp. Chúng con hụt khỏi trong tích tắc. Một băng đảng người Hoa vênh váo lướt qua. Thật là một phương pháp tu hành tuyệt diệu! Hai người "ngoại quốc" này chúc tất cả đều được nhiều pháp lạc.

Ðệ tử Hằng-Triều kính cẩn đảnh lễ

******

Chú thích:

(1) Các đệ-tử tại gia đã quy-y với Sư-Phụ.

*******

Các người nghĩ các người đang ở đâu, ở Thánh địa Mecca chăng ?

Tám giờ sáng, ngày 18 tháng 5 năm 1977.

Sư Phụ từ giám,

Chúng con rất tri ơn thời tiết tuyệt diệu mà các vị rồng mang lại cho thành phố Los Angeles. Thời tiết không quá nóng mà cũng không quá lạnh.

Tuy thân rất mệt nhưng tâm chúng con lại an lạc. Mỗi khớp xương, bắp thịt và tứ chi đều nói lên cái "pháp đau nhức (pain-dharma)" của riêng nó, nhưng sự đau đớn này sẽ từ từ biến mất khi việc lễ bái tiến triển và thân thể quen dần với công việc. Mỗi tối, chúng con cảm thấy buồn ngủ ngay sau khi tụng chú Lăng-Nghiêm, hoàn toàn mệt đừ; nhưng sáng hôm sau, thức dậy lúc 4 giờ sáng, chúng con lại cảm thấy năng-lực hồi phục và sẵn sàng tiếp tục lễ bái. Mỗi ngày, chúng con tăng thời gian lễ bái lên dần dần: hôm qua chúng con lễ bái suốt sáu tiếng bốn mươi lăm phút. Vấn đề nan giải khi ở trong thành phố là việc tìm một chỗ đậu cho cái đạo-tràng Bồ-đề mạn-đà-la của chúng con, tức là chiếc xe van này, rồi đi bộ trở lại chỗ lễ bái. Công việc này thật đã làm mất hết khoảng thì giờ nghỉ ngơi.

Dầu thân mệt mỏi, nhưng nhờ vậy mà tâm lại được chuyên nhất. Ðó chỉ là chuyện nhỏ nhặt và chúng con cảm thấy thích thú khi được lễ lạy.

Hôm qua, chúng con thọ nhận thức ăn cúng dường của các Phật-tử vùng Los Angeles, và mỗi lần thọ nhận là một kinh nghiệm khiêm nhường. Riêng bản thân chúng con thì không có công đức gì cả. Chúng con nhờ vay mượn phước đức của Sư Phụ mà nhận được sự đối đãi tử tế này. Thực sự, nếu không có lòng tín ngưỡng Sư-Phụ của những người cư sĩ ấy, thì cuộc hành trình này sẽ không thể nào thực hiện được. Rất có thể chúng con đã bị đói khát, hoặc bị cướp bóc và đánh đập mỗi tối những khi ngừng lại để nghỉ ngơi.

Hồi quang phản chiếu như thế này mới thấy rõ trách nhiệm của người xuất gia trong mọi thời khắc--học làm cách nào để cư xử với người cư-sĩ, với những người xuất gia khác, với người Mỹ và với tất cả mọi người cho đúng đắn. Ðây là thời điểm dành cho chúng con tự học làm thế nào để đại diện cho Phật-giáo, nhận lãnh trách nhiệm đối với giáo-pháp mà chúng con đã thọ học và thực hành cho đúng.

Chánh hạnh là việc rất khó, cũng khó như lễ bái; và chúng con sung sướng được có dịp học hỏi.

******

Sáu giờ sáng.

Sư-Phụ từ giám,

Vì có một nam cư sĩ sắp trở về Kim-Sơn Tự nên đây là thư viết vội.

Tiến trình của chúng con rất chậm chạp--khoảng mười dãy phố mỗi ngày. Hiện giờ chúng con đang ở tại trung tâm thành phố Los Angeles; và mặc dầu nơi này có những tòa nhà to lớn với các lề đường rộng rãi, nhưng chúng con nhận thấy nó còn đáng gờm hơn cả khu Lincoln Heights hay phố Tàu nữa. Những cư dân giàu có ở đây (1) không muốn chúng con trên các vỉa hè của họ, và trên mặt đều phảng phất vẻ ghét bỏ không tình người khi trông thấy hai người xuất gia sám hối dưới chân họ. Một bà khoảng bốn mươi ngoài, ăn mặc lịch sự, đứng cách đầu chúng con mấy inches, dậm chân chỉ chỏ và nghiến răng nói: "Các người nghĩ các người đang ở đâu, ở Thánh địa Mecca chăng ? Hành động ấy thật đáng ghê tởm tại xứ Hợp Chủng Quốc này!" Thầy Hằng-Triều thường không nói chuyện với những người không thành tâm hỏi han, nhưng câu trả lời mà Thầy dành cho bà này hẳn sẽ là: "Vâng, bà nói đúng. Và đó chính là vấn đề. Ðất nước này vẫn còn rắc rối cho đến khi nào việc lễ lạy này không đáng ghê tởm nữa!"

Ngủ đêm ở thành phố này thật rất hồi hộp. Chúng con cố tìm một chỗ gần nơi lễ bái để đậu xe van, nhưng tối qua một tên trộm khác thò tay qua cánh cửa bỏ ngõ. Hắn lẳng lặng bỏ đi khi chúng con đóng cửa xe lại. Chúng con thức giấc đúng giờ và chuẩn bị buổi công-phu khuya, nhưng vẫn còn cảm giác bất an. Thầy Hằng-Triều kể là tối qua con có thức dậy và bắt đầu nói sảng trong cơn mê về việc "đợi vị hộ-pháp ngay bên góc phố cạnh nhà băng." Thầy ấy nói rằng con nói bằng tiếng Hoa khoảng ba phút trước khi ngủ thiếp đi. Con nói huyên thuyên trong khi vẫn say ngủ.

Khẩu vị của chúng con giảm dần. Chúng con ăn ít lại và lạy nhiều hơn. Nhịp độ của chúng con vẫn còn chậm chạp--như tốc độ thỉnh Pháp tại Kim-Sơn Tự. Phương pháp tu hành này thật rất tuyệt diệu.

Ðệ tử Hằng Thật và Hằng Triều

kính cẩn đảnh lễ.

*******

Chú thích:

(1) Ða số là người Mỹ da trắng.

******

Những kẻ theo phái Moonies ở Beverly Hills

Thứ ba, ngày 24 tháng 5 năm 1977.

Sư-Phụ từ giám,

Chúng con sắp sửa đi qua Beverly Hills--tiến triển tuy chậm nhưng đều đặn. Khi sự giao thông mau chóng và khách bộ hành đông đúc thì dễ gia tăng tốc độ lễ lạy mà lại không hay biết. Thế nên chúng con phải ý thức dụng công giảm tốc độ lễ lạy theo một nhịp điệu dễ nhớ và kết quả là chúng con trở thành vô hình đối với nhiều người. Los Angeles di chuyển quá nhanh đến nỗi chúng con giống như cây cối, đá sỏi hay các cột sắt đồng hồ đậu xe đối với phần lớn những người ngồi trên xe hơi phóng vụt qua; những người khi trông thấy chúng con liền quay kính xuống mà mắng nhiếc, chửi thề, bóp kèn inh ỏi, la hét, cười cợt, thậm chí có nhiều người còn chạy xe chậm lại để khuyên lơn ("đứng dậy," "đi về đi," "cút khỏi đường lộ").

Thỉnh thoảng cũng có người khen ngợi chúng con. Miột số nghĩ rằng chúng con là người theo Hồi-giáo, theo phái Hare Krishnas, hay Moonies, nhưng thường thì người ta nhận ra chúng con là tu sĩ Phật-giáo. Trẻ con tỏ ra cởi mở, hăng say, trong trắng, thánh thiện.

Mặc dầu chúng con không thể ở cạnh Sư-Phụ vào ngày lễ Phật-Ðản, Thầy Hằng-Triều và con ước muốn lạy Sư-Phụ chín lạy trong dịp này. Chúng con bao giờ cũng nghĩ tới sự may mắn gặp được Chánh Pháp ở phương Tây này của mình.

Nhờ lòng đại từ bi cùng nguyện lực của Sư-Phụ mà việc mang lại lương dược cho chúng sanh đã xảy ra; cuộc đời chúng con có được một mục đích hữu ích và một chiều hướng tích cực để noi theo. Tu Ðạo là một kho tàng vô giá!

Khi chúng con thành tâm thì kết quả lập tức hiển hiện--vẻ giận dữ trên mặt biến mất--sự căng thẳng từ các nhóm người đứng ở góc đường tụ tập lại để nhìn chòng chọc vào chúng con cũng tan biến, và ngay cả khí nóng trong không gian dường như cũng dịu đi chút ít. Nếu chúng con vọng tưởng hoặc trong lòng có nóng giận hay sợ hãi, thì không có sự cảm ứng nào xảy ra khi chúng con lạy vào một khu vực đông đúc cả; hoặc tệ hơn nữa, là sự căng thẳng phát sanh và người ta trở nên nóng nảy hay bực dọc khi chúng con lạy ngang qua mà kết quả là chúng con nhận lãnh thêm nhiều lời nguyền rủa, giận dữ và lo sợ từ đám đông. Sự gay go là một cơ hội hiếm có cho việc tu hành.

Cuộc hành trình được suông sẻ là nhờ các vị Hộ pháp và sự cam go trên đường phố làm cho cuộc hành trình trở thành một công việc gian nan, thực tế và tốt đẹp. Nhiều sự mầu nhiệm trong chuyến đi này và sự hiện diện của Sư-Phụ luôn luôn kề cận.

*****

Quán niệm của Hành giả

Thứ tư, ngày 25 tháng 5 năm 1977.

Kinh nghiệm này thật phong phú cho việc học hỏi, thử thách, và thấy rõ được đủ hạng người và hoàn cảnh. Thầy Hằng Triều và con có nói về những cảnh giới chúng con gặp và việc áp dụng những đạo lý đã được học để giải quyết các vấn đề của chúng con. Lần nào chúng con cũng đều tìm ra vấn đề là do khiếm khuyết trong nhận thức về thực tế của chúng con, do sự vướng mắc, do phiền não, hoặc do một sự bám chấp; chúng con biết rằng chúng con đã tìm thấy căn nguyên của vấn đề và sau đó cảnh giới gần như ngay lập tức được tự giải quyết.

Không phải là điều dễ dàng để hành giả luôn luôn duy trì quán niệm - đặc biệt là ba điều: kiên nhẫn với mọi cảnh giới, từ bi đối với tất cả chúng sanh - thậm chí ngay cả khi các ma quỷ đến khiêu khích chúng con, và lòng xấu hổ - mọi lúc mọi nơi đều luôn nhớ tới những lỗi lầm và khuyết điểm của mình. Khi ba pháp này luôn ở trong tâm con, một loại quyết tâm cứng chắc như kim cang luôn hiện hữu, người khác nhìn xuyên qua con và thay vì thấy con họ lại thấy Kinh Hoa Nghiêm. Đây là điều mà con đang dụng công, con phải làm cho hành vi của mình luôn thanh tịnh. Công việc bây giờ là học hỏi làm thế nào để hành xử đúng đắn như một Tỳ Kheo. Công việc này sẽ không uổng phí!

         

******

Quá nhiều sân hận trên thế giới

Chủ nhật, ngày 29 tháng 5 năm 1977.

Sư-Phụ từ giám,

Xin Sư Phụ đừng lo lắng cho chúng con--Thầy Hằng Triều và con đều mạnh khỏe cả--chúng con đạt được một nhịp độ đều đặn--và mỗi ngày lạy khoảng năm tiếng rưỡi tới sáu tiếng đồng hồ. Chúng con bắt đầu lạy lúc bảy giờ sáng, đến mười giờ rưỡi thì nghỉ một tiếng để viết thư và sửa chữa đồ đạc mang theo hay ngồi thiền--rồi lại khởi hành lúc một giờ trưa và lạy cho đến sáu giờ chiều, cứ sau mỗi tiếng đồng hồ thì có hai mươi phút nghỉ ngơi tịch tĩnh. Ðến sáu giờ chiều chúng con tìm chỗ đậu xe qua đêm, tắm rửa, ngồi thiền và chuẩn bị tụng kinh tối. Chúng con nghe Kinh Hoa Nghiêm mỗi đêm--con đọc và dịch từ Chương Một--vì chưa có máy thâu băng nên chúng con chưa thể nghe băng của Sư-Phụ giảng được--và sau đó chúng con tụng Chú Lăng Nghiêm bốn mươi chín biến (phần ngắn), rồi nghỉ ngơi, mệt nhừ như những đứa bé nô đùa ngoài sân cả ngày. Con quên nói thêm là chúng con dậy lúc bốn giờ sáng, làm lễ công-phu khuya, tập thể dục, và chuẩn bị khởi hành vào khoảng bảy giờ sáng. Khi để thành phố lại đằng sau, chúng con có thể tăng thêm giờ lễ lạy mỗi ngày.

Thể xác chúng con đã từ từ thích nghi với công việc. Mỗi tối đều mệt nhừ và mỗi sáng đều sẵn sàng để đi nữa. Chúng con đã tháo găng tay từ tuần trước vì cảm thấy mang như thế là không thành tâm lắm. Các vỉa hè này khá nhẵn nên chúng con sẽ không cần găng tay cho tới khi nào gặp phải những mảnh thủy tinh và đá sỏi trên lề xa lộ. Chúng con cũng gỡ kính râm ra vì người ta cứ ngỡ chúng con là bọn cướp phi-cơ. Do lạy quá nhiều nên đầu gối bên trái của con bị bầm sâu, nhức nhối, thế nên con bắt đầu dùng miếng độn bảo vệ đầu gối cho đỡ đau mấy bữa nay. Nhờ có miếng độn con mới có thể lạy được nguyên ngày--hôm qua chúng con lạy được sáu tiếng hai mươi phút. Khi vết bầm lành thì con sẽ lấy miếng vải độn ra. Thầy Hằng-Triều vẫn đội mũ để che những vết đốt xuất gia trên đầu, chúng sẽ lành nội trong một tuần. Chúng con dứt tuyệt mọi lời nói vô ích--phải bít kín lỗ thủng ấy.

Cả hai chúng con thật trông mong chuyến viếng thăm Los Angeles của Sư-Phụ vào tuần tới. Chúng con khao khát được nghe chuyển Chánh Pháp Luân như trẻ con mong chờ cha mẹ. Tâm trí chúng con luôn hướng về Sư-Phụ cùng Hội Hoa-Nghiêm như đàn ong hướng về mật.

Chúng con đã lạy qua khu Beverly Hills và nay đang ở gần trường Ðại-học U.C.L.A. tại Westwood. Cuối tuần tới có lẽ chúng con sẽ ra khỏi Santa Monica và đến Xa-lộ số 1, sẵn sàng để đổi xe van lấy xe đẩy và bắt đầu lộ trình dài về hướng bắc đến Vạn-Phật-Thành. Mỗi lần nghĩ tới Vạn-Phật-Thành, con lại mường tượng đến một ngọn đuốc sáng rực trong đêm tối. Viễn ảnh của Sư-Phụ về một thành phố Phật-giáo đặt trên nền tảng của đạo-lý chân và thiện, là thứ lương-dược tốt nhất cho tất cả chúng sanh. Ðôi khi, trong lúc lạy ngang qua Los Angeles, con thấy xúc cảm đến rơi lệ--những giọt lệ sung sướng về triển vọng và thiện hảo dành cho phương Tây. Chúng ta có thể thay đổi đời mình và quay đầu hướng thiện; và giờ đây, chúng ta có được một con đường để đi lên, và con đường ấy sẽ mang chúng ta cùng cha mẹ, bạn bè già trẻ của chúng ta trở về một nơi thanh tịnh, quang minh, quân bình, hòa hợp. Con không quan tâm cho dù đoạn đường từ Los Angeles đến Vạn Phật Thành là 70.000 dặm thay vì 700 dặm. Con vẫn cảm thấy đi và lạy từng bước trên đường Ðạo là niềm tin thiêng liêng của mình.

Ðệ tử Hằng Thật kính cẩn đảnh lễ.

******

Sư-Phụ từ giám,

Phạm quy-củ, làm bể kiếng

Thầy Hằng-Thật và con nhận thức được chân lý: nếu chúng con giữ giới luật và quy-củ thì mọi việc đều êm xuôi, tốt đẹp. Ngày nọ, vì nghỉ ngơi quá lâu sau khi thọ trai nên chúng con đến chỗ bái lạy trễ cả nửa tiếng. Trong khi chúng con đang kề cà nơi tiệm xăng thì bỗng có một chiếc xe van màu đen chạy lướt tới và đụng bể kiếng chiếu hậu của xe chúng con. Quả báo này phản ảnh lỗi lầm: phạm quy củ, làm bể kiếng chiếu hậu. Bây giờ, mỗi lần con phải ngóng cổ ra để xem chừng xe cộ những khi muốn quẹo vì không có kiếng chiếu hậu, con lại nhớ tới lỗi lầm ấy và ý thức rằng lần sau có thể sẽ đến phiên cái đầu của con!

Lạy, lạy, lạy--hãy lạy mãi. Con có quá nhiều kiêu ngạo mà lại không tự thấy được; con chỉ nhận ra nó từ khi bắt đầu lễ lạy. Giống như hơi thở--quá vô ý thức, quá tự động và máy móc. Chỉ đến khi ngưng thở rồi thì người ta mới nhận ra hơi thở quan trọng đến thế nào. Cũng vậy, chỉ khi bắt đầu lễ lạy con mới thấy tánh kiêu ngạo của con lớn cỡ nào. Bái lạy nâng bổng sức nặng ấy khỏi thân thể của con. Cảm giác an lạc nhẹ nhàng luôn theo sau lễ lạy  -- lạy trong vòng ảo thuật (magic circle).

Vài mẫu đối thoại:

Hai bà lão vây lấy chúng con. Họ có vẻ thân thiện với nhau, nhưng dường như laị không phải thế.

Bà lão thứ n